BOSS HUNG DỮ - ÔNG XÃ KẾT HÔN ĐI - Chương 1170-1171: TÔI NÓI RẰNG TÔI ĐANG ĐỢI ANH!
Cập nhật lúc: 2025-08-03 03:52:34
TÂM TRẠNG CỦA BÁC KHÔNG TỐT, MỌI NGƯỜI PHẢI CHỊU TỘI THÔI
“Đi thôi.”
“Về Hạ gia hay về khách sạn?”
Nhạc Thính Phong nghĩ nghĩ: “Khách sạn đi, giờ mọi người trong Hạ gia chắc cũng đều đi nghỉ hết cả rồi.”
Trên đường, Yến Thanh Ti cứ nhăn nhó mặt mày hỏi: “Mẹ bọn mình vẫn chưa nghĩ thông à? Tâm tình của bác em mấy ngày nay xấu lắm, đứng xa cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lùng toát ra từ trên người ông ấy, Ngự Trì cũng bị cảm luôn rồi kia kìa.”
Hai ngày nay không ai trong Hạ gia được sống yên cả, Hạ An Lan thản nhiên áp chế khiến mọi người cứ phải cẩn thận từng li từng tí, sợ chọc giận ông.
Nhạc Thính Phong lắc đầu: “Thật ra mẹ anh là một người có tính cách đà điểu, càng ép bà, đầu bà càng cắm sâu xuống đất, cứ để mẹ từ từ suy nghĩ đi.”
Yến Thanh Ti chống cằm nói: “Anh nói xem, liệu có phải mẹ… bà ấy căn bản không hề thích bác em không? Chẳng lẽ từ đầu tới cuối đều là do em làm sai à?”
Nhạc Thính Phong cười cười: “Trước đây anh cảm thấy có lẽ mọi người đều muốn họ ở bên nhau mà quên không nghĩ tới cảm nhận của mẹ, nhưng giờ anh nghĩ khác rồi, mẹ chồng em… hình như cũng có ý đó đấy.”
Yến Thanh Ti lặng im, bỗng “ting” một cái: “Nói vậy là thế nào?”
“Đừng vội, nghe anh nói. Tính khí mẹ anh thế nào anh hiểu rõ hơn ai hết, nếu bà ấy không có ý đó thì đã chạy từ lâu rồi. Giờ mình cũng đã đăng kí kết hôn, con dâu cũng bắt được rồi, hơn nữa cũng đâu có ai ngăn cản bà ấy, bà ấy muốn đi lúc nào mà chẳng được. Nhưng mẹ đã mấy lần nói muốn đi mà cũng đã đi đâu. Lúc đầu anh còn tưởng mẹ luyến tiếc gì hai đứa mình cơ, nhưng hiện tại anh thấy như không phải, trong lòng mẹ thật ra cũng có hảo cảm với bác rồi.”
Yến Thanh Ti gật đầu, quả nhiên vẫn là con đẻ có khác.
“Vậy… tại sao mẹ lại không đồng ý chứ? Sợ chúng ta cười nhạo bà sao? Hay vì bà vẫn có chứng sợ hãi hôn nhân, nếu là vì chuyện này, hai người có thể ở với nhau trước, không vội kết hôn mà.”
Nhạc Thính Phong lắc đầu: “Chuyện này chưa chắc. Thế này đi, đợi trời sáng anh thử tìm mẹ nói chuyện xem thế nào.”
“Thế anh phải hỏi cho rõ nhé, nếu không đối với một người ngang ngược như bác, em không biết ông ấy sẽ nghĩ ra cách gì hay đâu?”
“Biết rồi, yên tâm đi.”
…
Lạc Thành, Bích Lan Đình, Diệp Thiều Quang ngồi song song với Hạ Lan Phương Niên, hai người ngồi đối diện với Diệp Húc Quang.
Diệp Thiều Quang cầm chiếc nhẫn trên bàn lên: “Chắc chắc là cái này chứ?”
Diệp Húc Quang toát mồ hôi đầy đầu, gật đầu lia lịa: “Chính là cái này, chắc chắn không sai đâu.”
Diệp Thiều Quang ước chừng chiếc nhẫn, hơi nặng, trông cũng chẳng đẹp mắt, chẳng ai ngờ được chiếc nhẫn này từng là một sợi dây chuyền.
Diệp Húc Quang nuốt nước bọt: “Thiều Quang, cậu xem, thứ cậu cần tôi cũng đã lấy được cho cậu rồi, liệu phải chăng cậu cũng… thả tôi được rồi không?”
Diệp Thiều Quang nhét nhẫn vào trong túi: “Tất nhiên rồi.”
“Vậy… vậy, tôi… tôi đã có thể đi được chưa?”
Diệp Thiều Quang: “Xin cứ tự nhiên.”
Diệp Húc Quang cuống cuồng chạy ra ngoài.
Người đi rồi, Hạ Lan Phương Niên cầm ly rượu lên: “Hắn không thể chết, nếu hắn chết rồi, ai sẽ gánh tội thay cho anh?”
Diều Thiều Quang dựa ra đằng sau: “Chẳng phải còn có cha hắn sao? Dù sao chuyện này cũng do hai cha con bọn họ làm, ai cũng như nhau cả thôi.”
Hạ Lan Phương Niên gật đầu: “Được, vậy anh cứ sắp xếp đi, tôi sẽ đến làm chứng.”
Diệp Thiều Quang đứng dậy: “Nhẫn tôi cầm đi nhé, sau khi làm xong tôi sẽ báo lại với cậu.”
“Được!”
Diệp Thiều Quang vốn định đi rồi, nhưng thấy Hạ Lan Phương Niên ngồi uống rượu một mình, anh lại ngồi xuống: “Cậu không định về hả?”
Hạ Lan Phương Niên nói: “Uống rượu rồi không tiện lái xe, tối nay chắc tôi ở đây thôi.”
“Tìm người lái hộ đi, không thì để tôi đưa cậu về.”
“Cảm ơn, không cần đâu.”
“Đừng khách khí với tôi, nói ra thì nếu không phải vì cậu làm luật sư cho tôi, tôi cũng chưa được ra sớm như vậy đâu. Đi thôi, tôi đưa cậu về.”
TÔI NÓI RẰNG TÔI ĐANG ĐỢI ANH!
Hạ Lan Phương Niên nghiêm túc nói: “Không phiền, không phiền, cô Quý chắc vẫn đang đợi anh đấy.”
Diệp Thiều Quang bĩu môi, Quý Miên Miên mà chờ anh ấy à?
Đừng có đùa, cô ấy vẫn chưa ngủ là vì cô chính là một con cú đêm, cô đang cày đêm đánh quái thì có.
Diệp Thiều Quang cau mày: “Anh đang mượn rượu tiêu sầu, hay là đang sợ không dám quay về?”
Cái mặt nạ bình tĩnh mà Hạ Lan Phương Niên cố gắng duy trì liền nứt toác: “Chuyện đó hình như chẳng liên quan gì đến anh!”
Diệp Thiều Quang dang hai tay ra: “Đúng là chẳng liên quan gì đến tôi, chẳng qua hôm qua tôi đến bệnh viện gặp được cô bác sĩ họ Lý ấy, nói chuyện với cô ấy một lúc tôi mới biết, hoá ra hai người…”
Hạ Lan Phương Niên đặt chén rượu xuống bàn nghe đánh cốp một cái: “Diệp Thiều Quang, từ lúc nào mà anh biến thành một kẻ buôn chuyện thế?”
Diệp Thiều Quang vô vị nói: “Buôn chuyện thì sao, cái tôi tò mò là tình cảm ấy!”
Hạ Lan Phương Niên nói: “Xem ra anh không cưa đổ được cô Quý cũng không phải là do cô ấy ngây ngô không hiểu tình cảm.”
Một giây sau, Diệp Thiều Quang liền cầm lấy cả chai rượu đặt trước mặt Hạ Lan Phương Niên: “Uống nữa đi.”
Sau đó không nói gì mà đứng dậy đi thẳng.
Ra khỏi cửa, Diệp Thiều Quang rút di động cho gọi một cuộc điện thoại.
“Này, có muốn biết Hạ Lan Phương Niên đang ở đâu không?”
“Ở đâu, với điều kiện gì?”
“Ở Bích Lan Đình, uống say rồi, điều kiện là tối nay lôi hắn ta lên giường, không cần cám ơn.”
Diệp Thiều Quang cúp điện thoại, phóng khoáng rời đi.
Về đến nhà, quả nhiên điều đầu tiên nghe thấy được chính là âm thanh của game vang lên.
Quý Miên Miên nghe thấy tiếng động, quẳng chuột sang một bên, quay đầu lại hỏi: “Sao hôm nay anh về muộn thế?”
Diệp Thiều Quang thay dép đi trong nhà: “Muộn à? Em vẫn chưa đi ngủ mà?”
Anh cởi khuy cổ áo, động tác không được coi là nhã nhặn cho lắm, nhưng nhìn vào lại thích mắt cực kì, để hở một khoảng ngực trắng trẻo, hôm nay anh mặc áo sơ mi màu đen khiến cho gương mặt như hoa như ngọc đó thêm vẻ quyến rũ.
Quý Miên Miên liếm mép, trong lòng đang cảm khái, thật xinh đẹp nha!
Cô nói luôn: “Tôi đang đợi anh đấy, muộn thế rồi mà vẫn chưa về, nhỡ đâu anh xảy ra chuyện gì thì sao?”
Tay Diệp Thiều Quang khựng lại, anh sững sờ không nói gì mất một lúc.
Quý Miên Miên đứng dậy bước lại gần, nhìn thấy anh đang sững người ở đó, cô giơ tay ra hua hua trước mặt anh: “Này, sao anh không nói gì thế?”
Đột nhiên Diệp Thiều Quang bất thình ôm lấy cô, ấn cô lên sô pha, ánh mắt trở nên hung ác.
“Anh…” Quý Miên Miên thấy ánh mắt của anh mà sợ run.
Biểu cảm của Diệp Thiều Quang rất nghiêm túc: “Em nói lại một lần nữa đi.”
Quý Miên Miên so vai rụt cổ: “Anh…Anh tự nhiên hùng hổ thế làm gì?”
Tay của Diệp Thiều Quang ấn lên bả vai cả Quý Miên Miên, đè chặt lấy cô: “Câu vừa nãy, em nói lại đi.”
Quý Miên Miên thực sự chưa từng nhìn thấy Diệp Thiều Quang như thế này bao giờ, khiến cô có cảm giác như thế mình sẽ bị anh ta bóp chết bất kì lúc nào ấy, cô thử nói: “Nhỡ đâu… nhỡ đâu… anh xảy ra chuyện gì thì sao?”
“Câu trước nữa.”
Câu trước à? Quý Miên Miên nghĩ nghĩ rồi nói: “Tôi đang… đợi anh…”
Ánh mắt Diệp Thiều Quang dường như càng nóng bỏng hơn. Quý Miên Miên có thể cảm thấy khoảnh khắc cô nói ra câu đó, trong mắt Diệp Thiều Quang như thể đột nhiên xuất hiện một ngọn lửa bốc cháy rừng rực.
Quý Miên Miên tự dưng cảm thấy có hơi sợ sợ, cô lí nhí hỏi: “Này… đây là…”
Hai chữ cuối cùng không được nói ra lời, mà biến mất trong nụ hôn của hai người.
Hôn thì hôn, cũng đâu phải lần đầu tiên.
Ban đầu Quý Miên Miên còn thấy kinh ngạc, nhưng về sau Diệp Thiều Quang thường xuyên ôm hôn cô, cô cũng đã quen rồi.
Nhưng mà, qua một lúc lâu, Quý Miên Miên mới phát hiện ra, hôm nay… hôm nay hình như đặc biệt khác mọi hôm.