CÔ VỢ HUNG TÀN CỦA QUYỀN THIẾU - Chương 47: Thẩm Khiêm giúp Thẩm Loan, có thể sao?
Cập nhật lúc: 2024-06-03 18:22:36
Editor: Miểu Miểu – t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
“Đi công tác ở Bắc Hải .” Thẩm Yên trả lời rất nhanh.
Thẩm Như gật đầu: ” Chị nhớ rõ anh trai có một dự án ở Bắc Hải đang đợi khởi động. Đúng rồi…” cô đột nhiên chuyển hướng sang Thẩm Loan: “Em gái nhỏ hiện tại em đang làm công việc gì?”
Thẩm Loan lông mi run lên, nó đã đến đây!
Tiếng cười thanh thúy của Thẩm Yên giống như chuông bạc : “Chị, chị là đang hỏi em ấy làm công việc gì? Vậy thì có thể thất vọng rồi, người ta hiện tại là thiên kim tiểu thư, vươn tay há mồm dùng cơm, nhàn nhã thật sự!”
Thẩm Như đôi mi thanh tú xoắn lại: “Không công việc?”
“Đúng vậy!”
Thẩm Xuân Giang ho nhẹ một tiếng, có chút xấu hổ, cũng là ở nhắc nhở Thẩm Yên một vừa hai phải.
Dương Lam cười nhạo, đáy mắt biểu lộ vẻ khinh thường.
Ngay khi mọi người nghĩ rằng Thẩm Loan sẽ tiếp tục trầm mặc, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, hướng Thẩm Như lộ ra nụ cười ngượng ngùng: “Em bằng cấp không cao, cho nên tạm thời không có thể tìm được công việc.”
Thẩm Như bắt được trong mắt cô hiện lên vẻ bất đắc dĩ, lại chưa từng phát hiện tự ti, hay là xấu hổ và giận dữ, sắc mặt không khỏi hơi trầm xuống biểu hiện nghiêm nghị.
“Ba, nhà chúng ta cũng không nuôi người rảnh rỗi, vậy tại sao chúng ta không sắp xếp công việc cho Loan Loan?” Rõ ràng là khẩu khí trưng cầu ý kiến, nhưng nó lại thể hiện một sức mạnh vô hình.
Thẩm Xuân Giang nhíu mày, trầm ngâm một cái chớp mắt: “Con có đề nghị gì?”
“Rốt cuộc vẫn là đứa nhỏ của nhà mình, tuy nói đào tạo là việc chính, nhưng là không thể để ủy khuất, không bằng tới làm trợ lý của con?”
Thẩm Loan cụp mắt xuống, nắm chặt đôi đũa của mình lại thoáng chốc căng thẳng.
“Loan loan, ý tứ của con sao?” Thẩm Xuân Giang hỏi cô.
Khuôn mặt tươi cười giương lên: “Cầu còn không được, cảm ơn chị hai đã cho em cơ hội này!”
“Bất quá, lời cảnh cáo vẫn nên nói trước, công việc của em nếu làm không tốt, vẫn sẽ bị mắng a.”Editor: Miểu Miểu – t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
“Đây là đương nhiên.”
Thẩm Như mỉm cười, đáy mắt xẹt qua một ánh sáng lờ mờ.
Thẩm Loan cười đáp lại, cúi đầu dùng bữa.
Ban đêm, Thẩm Như mới vừa tắm rửa xong, Thẩm Yên liền khẩn cấp đến phòng tìm cô.
“Có việc?”
“Chị, chị tại sao thay con tiểu tiện nhân kia nói chuyện?”
Thẩm Như đôi mi thanh tú căng thẳng: “Tiểu Yên, chú ý thái độ của em.”
“Chị đang nói chuyện của Thẩm Loan, chị đừng nói sang chuyện khác!”
Thẩm Như sắc mặt đột nhiên trầm xuống: “Em không để ý làm bẩn miệng chính mình bất kể thân phận của mình, nhưng đừng ở trước mặt của tôi phun ra Tam Tự kinh* này!”
*: bao gồm: lòng nhân từ, sự công bình, trung thực, tôn trọng, và và lòng hiếu thảo.
“Chị. . . . . .” Thẩm Yên nhất thời kinh ngạc, mắt lộ ra ủy khuất.
Thẩm Như nhịn không được than nhẹ, ngữ khí hơi hoãn, “Trước kia vẫn cảm thấy em còn nhỏ, hoạt bát một chút rất bình thường, chính là tiểu Yên hiện tại đã hai mươi tuổi , thật sự nếu không thu liễm tính tình, sớm hay muộn phải thiệt thòi lớn.”
“Chị, chị đừng sinh khí, em biết sai lầm rồi, lần sau nhất định chú ý!” Ngoài miệng nói như vậy, trong lòng cũng không chấp nhận.
Thẩm Như trong mắt hiện lên thất vọng, cô lập tức bình tĩnh lại: “Được nói chuyện đi, tìm chị có chuyện gì.”Bạn đang đọc truyện tại t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m
“Chị tại sao lại an bài Thẩm Loan tiến vào công ty? Cô ta danh không chính ngôn không thuận, có cái tư cách gì? Chị, chị sẽ không thực xem cô ta là em gái đi?”
“Cũng may em còn biết cô ấy danh không chính ngôn không thuận.”
“Vậy chị như thế nào. . . . . .”
Thẩm Như quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, bóng đêm đã đậm màu, một mảnh u thê.
“Ta nhớ rõ đã từng dạy em, đối phó với kẻ thủ, vô dụng nhất chính là đấu võ mồm, vô dụng tiếp theo chính là hành động theo cảm tình, nhưng này là hai dạng khác nhau, nhưng cố tình em đều chiếm toàn bộ .”
Thẩm Yên mím môi: “Thực xin lỗi. . . . . .”
“Giải thích cũng vô dụng.”
“Chị ” Thẩm Yên tiến đến trước mặt cô, trừng mắt nhìn, “Chị nhất định có biện pháp đối phó đứa con gái tư sinh kia, đúng không?”
Thẩm Như bảo trì trầm mặc.
“Chị không có ở đây, không biết cô ta có bao nhiêu kiêu ngạo, không chỉ có lừa gạt ông nội cùng ba ba, còn nói xấu em, rõ ràng là chính cô ta tự ngã xuống đi, lại một mực chắc chắn là do em đẩy cô ta xuống, sau lại còn thừa dịp người hầu không ở đó, đẩy em từ trên cầu thang xuống dưới, mắt cá chân đến bây giờ vẫn còn đau. . . . . . Không tin chị xem. . . . . .” Nói xong, đem ống quần kéo lên, vị trí ở cổ chân quả thật có một mảnh máu bầm.
Thẩm Như sắc mặt khẽ biến: “Em như thế nào không nói sớm?”
“Nói cũng vô dụng, ba ba căn bản không tin em, còn có anh trai, cũng bị tiểu tiện nhân kia mê hoặc!”
“Em nói. . . . . . Anh trai?”
“Đúng vậy! Cuối tuần trước, Thẩm Loan xảy ra tai nạn xe, anh trai mỗi ngày đều hướng bệnh viện chạy đến, còn không cho phép chúng ta nhắc lại chuyện này, nghe nói anh trai còn tìm tài xế vận tải kia để bồi thường tiền, giải quyết tốt hậu quả. Chị nói xem, những người như anh trai, lôi phong như vậy, còn không phải bị tiểu yêu tinh kia mê hoặc ?”
Thẩm Yên nôn khan một tiếng, nhưng không để ý đến sự kinh ngạc hiện lên trong mắt Thẩm Như.
Thẩm Khiêm giúp Thẩm Loan?
Có thể sao?
“Được rồi, những gì em nói, chị đã biết rồi, về sau đừng làm những việc mờ ám sau lưng người khác nữa, chị sẽ xử lý.”
Thẩm Yên biết năng lực của chị gái, không còn nói nhảm nữa, lau nước mắt rồi rời đi.
Đêm nay, Thẩm Như không ngủ .
———–
Thẩm Khiêm ở Bắc Hải xa xôi cũng không chợp mắt đến bình minh, dùng qua loa bữa sáng liền rời khách sạn, đi đến công ty con.
Lưu Huy bị gọi vào văn phòng.
“Thẩm tổng?”
“Chuyện điều tra nội gián như thế nào?
“Còn đang loại trừ.”
“Phải không? Tôi ở đây có đối tượng hoài nghi cần lấy cung tra khảo.”
Lưu Huy đầu quả tim run rẩy: “Anh nói.”
“Xa cuối chân trời, gần ngay trước mắt, anh nói đúng không, Lưu phó tổng?” Thẩm Khiêm hời hợt ném xuống một quả bơm mãnh liệt, bùng nổ làm hai tai Lưu Huy vù vù.
“Thẩm tổng, anh. . . . . . đang nói đùa?” Anh kéo kéo khóe miệng lên hợp tác, lại không biết cười so với khóc còn khó coi hơn.
“Lưu Huy! Lá gan của anh thật lớn! Dám đánh cắp cơ mật công ty, đem giá thầu tiết lộ cho tập đoàn Hằng Dịch! Một khi bên tôi khởi tố, anh chờ đi tù đi!”