CƯNG CHIỀU CÔ VỢ QUÂN NHÂN - Chương 2071: TẬP KÍCH BẤT NGỜ - BỌ NGỰA BẮT XE KHÔNG DÈ CHIM SẺ ĐỨNG SAU
Cập nhật lúc: 2021-04-14 07:31:47
“Cô Diệp, hình như bọn chúng đi rồi.” Một tên cướp biển ở bên cạnh thấp giọng nói với Nhiếp Nhiên.
“Tôi biết rồi, tạm thời bọn chúng sẽ không đi lên, các người cũng nghỉ ngơi một lát đi.”
Nhiếp Nhiên dựa vào tảng đá sau lưng, cảm giác lạnh như băng xuyên thấu qua quần áo lạnh đến tận đáy lòng cô.
Vừa rồi giằng co lâu như vậy, lúc nào cô cũng chú ý đến nhất cử nhất động của đối phương, nhưng đợi lâu như vậy, cho đến khi bọn họ lui ra khỏi vách núi cũng không nhìn
thấy bọn họ có bất cứ ám thị nào với mình.
Điều đó có phải là bọn họ không hề biết chuyện này không?
Thậm chí Lý Tông Dũng cũng không biết?
Lần này xuất hiện chỉ đơn giản là hành động tiêu diệt cướp biển?!
Càng nghĩ Nhiếp Nhiên càng bắt đầu không xác định được sự chờ đợi của mình có đáng giá hay không.
Nhìn Nhiếp Thành Thắng ở bên cạnh đã bị mình hành hạ không còn ra hình dáng gì nữa, đáy mắt cô dần dần trở nên lạnh lùng.
“Nếu như có thể, tôi thật sự muốn giết ông.”
Trong lời nói của cô lộ ra sát ý kinh người khiến Nhiếp Thành Thắng đang mê man không tự chủ được lại rùng mình một cái.
...
Bóng đêm từ từ lui đi, bầu trời vẫn u ám như thế.
Người của đơn vị dự bị đã rút lui hết xuống dưới vách đá yên tĩnh chờ người của đội thủy quân lục chiến tới.
Không lâu sau, bọn họ nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ xa, sau đó thấy đám người kia nhanh chóng chạy có hàng lối đến đây.
Chạy từ bên đầm lầy đến đây mà ai nấy đều trông rất bình tĩnh, mặt không đỏ, không thở
mạnh. Điều này khiến người cứng đầu như Nghiêm Hoài Vũ cũng phải thừa nhận sự chênh lệch giữa hai đội.
“Thế nào, bây giờ tình hình sao rồi?” Đội trưởng Lưu nhìn ra xa.
Phương Lượng đứng thẳng tắp, báo cáo: “Vẫn ở phía trên.”
“Cậu có phương án gì không?”
Phương Lượng im lặng mấy giây, sau đó nói: “Vừa rồi Nghiêm Hoài Vũ nói có thể đi lên theo hướng nghiêng của vách núi, bên kia có lùm cây lớn, rồi đi vòng qua phía sau tập kích bất ngờ thì tỷ lệ thành công sẽ rất cao.”
Đội trưởng Lưu nghe thấy thế, nhìn Nghiêm Hoài Vũ đứng ở đó không nói một lời, sắc mặt vẫn khó coi.
Anh ta biết tên nhóc này khó chịu với quyết định của mình, nhưng lại vẫn nghe theo mệnh lệnh, cũng coi là miễn cưỡng chấp nhận được.
Vì vậy anh ta sảng khoái nói: “Vậy được, cứ làm theo cách các cậu nói đi.” Sau đó anh ta ra lệnh cho mấy binh lính phía sau mình: “Mấy người các cậu cùng tôi trực tiếp xông lên, nhân cơ hội phân tán sự chú ý của bọn chúng.”
Những người đó không do dự hô to, “Rõ!”
Dưới sự bố trí của đội trưởng Lưu, tất cả mọi người đều bắt đầu hành động, duy chỉ có Nghiêm Hoài Vũ vẫn đứng ngây ra đó, ngơ ngác nhìn anh ta.
Anh ta không ngờ đội trưởng Lưu sẽ đồng ý với đề nghị của mình.
Dù sao ở trong mắt bọn họ, đơn vị dự bị chỉ có thể nói là binh lính cấp bậc non xanh.
Đội trưởng Lưu thấy anh ta đứng như trời trồng ở đó, không nhịn được cau mày hỏi: “Có vấn đề gì à?”
Ánh mắt sắc bén kia quét qua khiến Nghiêm Hoài Vũ lập tức hoàn hồn lại, anh ta vội vàng lắc đầu, “Không, không có.”
“Vậy thì mau hành động đi, lần này phải xem các cậu rồi, biểu hiện tốt một chút cho tôi, đừng để tôi thất vọng!” Đội trưởng Lưu nói.
Nghiêm Hoài Vũ nghe thấy thế, lập tức toét miệng cười, đáp một tiếng mạnh mẽ, “Rõ! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
Nói xong anh ta vội vàng đuổi theo người của đội dự bị.
Đoàn người vòng qua bên phải chậm rãi đi lên vách núi thẳng đứng kia.