CƯNG CHIỀU CÔ VỢ QUÂN NHÂN - Chương 80 -94: Vốn dĩ đã có phương án dự phòng rồi

Cập nhật lúc: 2021-02-21 03:26:24

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.  7�úng thật là không phải thể của mình nên quẹt rất sướng tay Đương nhiên, nghĩ đến biểu cảm của Lệ Xuyên Lâm khi vừa lái xe vừa nhận được tin nhắn trừ tiền, trong lòng cô càng sung sướng Xách túi lớn túi nhỏ như được mùa về căn cứ an toàn, cô liền tắm một cái, thay quần áo sạch, lập tức đi trang điểm Sung sướng nằm trên sofa, cảm giác này không cần nói cũng biết thoải mái thế nào Quả thật là cuộc sống ở doanh trại không thể phong phú thoải mái như ở ngoài Nằm vắt chân ung dung, Nhiếp Nhiên bỗng nhớ đến một việc quan trọng! Cô lấy điện thoại ra gọi đi gấp Vừa tút tút mấy cái,3đầu bên kia đã có người bắt máy, “Mấy ngày qua cô đi đâu đấy? Nhắn một tin xin nghỉ là nghỉ luôn à?" “Xin lỗi chị Vi, ở quê đột nhiên có việc gấp, nếu không thì tôi cũng không vội vàng mà rời đi như thế Thật sự rất xin lỗi chị!" Giọng cô nhỏ nhẹ, sợ hãi như con dâu mới về nhà chồng sợ bị mắng vậy Vệ Vi cũng không còn gì để nói nữa Nhưng nếu như Vệ Vi ở trước mặt cô thì sẽ thấy cô gái yếu đuối sợ sệt kia đang vắt chân rung đùi nằm thoải mái ở sofa miệng cười vô cùng đắc ý “Thôi bỏ đi, lần sau đừng như thế nữa Cố định bao1giờ quay lại?" Vệ Vi cũng biết Nhiếp Nhiên trước giờ ở công ty luôn rất khéo léo được việc, nếu không phải có chuyện gấp cũng sẽ không rời đi như vậy. Hơn nữa lại có công cứu mạng mình nên coi như tha cho cô lần này. Nhiếp Nhiên nương theo trả lời: “Công việc ở đây cũng ổn rồi, chắc thứ hai tôi sẽ có mặt." “Vậy tôi chờ cô đến làm." “Được, tôi nhất định sẽ đến gặp chị đúng giờ." Rồi Nhiếp Nhiên tắt điện thoại. Cô nằm ở sofa, tay cầm điện thoại, nhoẻn miệng cười đắc ý Cũng may trước lúc rời đi, tranh thủ Phương Lượng và Lệ Xuyên Lâm không để ý, cô đã sửa đơn từ chức8thành đơn xin nghỉ phép để cắt đứt ý định tuyển người mới của bọn họ Nếu không, làm sao cô có thể nói chuyện một cách dễ dàng thế này được? Định chơi tôi á, mấy người còn non lắm! Nhiếp Nhiên vừa đặt điện thoại xuống thì nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm. “Ai đó?" Cô tiện mồm hỏi, ngay lập tức một tiếng nói ngắn gọn vang lên: “Tôi." Nhiếp Nhiên nghe thấy liền vội vàng đi ra mở cửa Lần quay lại làm nhiệm vụ này cô đều tính toán kĩ rồi, chỉ có chuyện của Hoắc Hoành là phát sinh ngoài dự tính Vừa mở cửa đã thấy Hoắc Hoành mặc một bộ đồ Tây màu đen đứng một mình trước9cửa, cô nhẹ nhàng gật đầu chào: “Chào ngài Hoắc." Hoắc Hoành nhìn cô mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm, “Mấy ngày không gặp, hình như là cô gầy đi." Nhiếp Nhiên nghe xong vô thức sờ lên mặt, “Vậy sao? Chắc tại mấy ngày hôm nay bận quá không có thời gian nghỉ ngơi ăn uống." Hai ngày vừa rồi có lẽ là cô tập luyện hơi nặng, không biết là có bị anh ta phát hiện ra điều gì không. Dù sao thì người đàn ông trước mặt cũng vô cùng tinh mắt.

Chương 81: Sự hấp dẫn phía dưới cổ áo

 7oắc Hoành vừa vào đã nhìn qua một lượt cách bố trí, “Sao chỗ này của cô lại ít đồ thế?” Nhiếp Nhiên sợ anh ta nghi ngờ, liền nói: “Vâng, đồ đạc đều được chuyển đến căn nhà mà tôi thuê bây giờ, tôi rất ít về đây.” “Ồ, vậy chuyện của cô đã giải quyết xong chưa? Nếu không giải quyết được, nói không chừng tôi có thể giúp đỡ.” Hoắc Hoành đẩy xe đi một vòng rồi dừng lại đối diện với cô. “Không, không cần đâu Tôi...” Nhiếp Nhiên chợt nghĩ, Hoắc Hoành đã biết căn phòng này rồi thì chắc chắn anh ta sẽ kiểm tra, chi bằng cứ nói rõ ràng: “Chủ nhà này sắp đòi nhà, cho3nên tôi quay về để dọn dẹp thôi.” “Đây không phải là căn hộ của cô?” “Tất nhiên là không rồi, tôi lấy đâu ra căn hộ riêng chứ?” Nhiếp Nhiên mỉm cười, đi vào bếp rót cho anh ta một cốc nước ấm. “Tôi giúp cô mua lại là được mà.” Hoắc Hoành nhìn bốn phía, gật đầu nói: “Tổng thể hơi nhỏ một chút, nhưng cô ở một mình là vừa, sau này đi lấy chồng thì ở đây cũng để không.” Nhiếp Nhiên bưng chén trà qua đưa anh ta, “Ngài Hoắc thật là biết đùa quá, làm sao tôi có thể để ngài Hoắc mua nhà cho chứ?” “Tại sao lại không được?” Hoắc Hoành nhận lấy cốc1trà, cười hỏi “Đương nhiên, tôi chẳng phải là người thân của anh, làm sao lại vô duyên vô cớ nhận được chứ?” Nhiếp Nhiên thấy Hoắc Hoành càng ngày càng bất bình thường, cứ cho rằng có tiền mua nhà thì cũng nên mua cho con gái anh ta, mua cho cô thì là cớ gì cơ chứ! Hoắc Hoành xoay ly trà, miệng ngậm cười, nhìn cô chằm chằm, “Nếu cô muốn thì không phải là không thể được.” Thần sắc của Nhiếp Nhiên như chao đảo một chút, có lẽ bị những lời của anh ta dọa cho sợ rồi Người thân ư? Nhiếp Nhiên không nghĩ mình được anh ta xem như là chị gái hay em gái gì cả. Nhìn8thế nào cũng đều có cảm giác giống người yêu. Trong lòng thi cười lạnh mà lại không dám để lộ ra, Nhiếp Nhiên chỉ có thể miễn cưỡng cười to: “Ha ha ha ha, ngài Hoắc quả thật là thích nói đùa!” Hoắc Hoành nghiêng đầu như tự nói với chính mình: “Tôi giống như đang đùa lắm à?” Nhiếp Nhiên khẳng định: “Đúng thế!” Hoắc Hoành thấy dáng vẻ nhỏ bé của cô ngồi nghiêm chỉnh, không nhịn được cười, liền chuyển chủ đề, “Có gì ăn không? Tôi vội vàng tới đây nên hơi đói rồi.” Nhiếp Nhiên nhíu mày: “Trong nhà không còn gì ăn cả, tôi gọi đồ ăn ở ngoài về nhé!” Cô ngồi xổm xuống, lục trong ngăn9tủ xem có đơn hàng gọi đồ bên ngoài về không Cô quên mất rằng mình vừa tắm xong nên trên người chỉ mặc đúng một chiếc áo phông mỏng, vừa ngồi xổm xuống là hai khối thịt non mềm đã được đẩy lên Hoắc Hoành ngồi đó vừa vặn nhìn thấy hết. Yết hầu anh ta không khống chế được mà không ngừng chuyển động, ánh mắt cũng tối sầm lại.

Chương 82: Lại bị con sói độc ác này hãm hại rồi

 Không có nước thịt, lại không thể ăn trứng, Nhiếp Nhiên thật sự không biết nấu cho anh ta ăn cái gì mới được đây Vắt óc suy nghĩ khá lâu, cuối cùng đành nấu cơm, sau đó... “Đây là cái gì?” Chờ đến khi trời tối rồi, khó khăn lắm mới thấy cơm được bày ra bàn, vậy mà Hoắc Hoành lại thấy một bát cơm nồng nặc mùi xì dầu, anh ta nhíu mày. Nhiếp Nhiên ngồi bên cạnh chỉ vào bát cơm: “Cơm trộn xì dầu.” “Cơm trộn xì dầu?”
“Đúng vậy, tôi không biết làm nước thịt, vậy thì chỉ có xì dầu thôi.” Nhiếp Nhiên cười ngượng ngùng. Nhìn anh ta không thèm động thìa, Nhiếp Nhiên đứng một bên nhăn khuôn mặt nhỏ bé lại, giọng điệu vô tội: “Là tại anh nói không ăn3cơm ở ngoài gọi về.” Hoắc Hoành không thể chống cự lại dáng vẻ giả vờ đáng thương này của cô Rõ ràng trong lòng biết cô là con cáo già, nhưng sau nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn của cô, anh ta lại không có cách nào thoát ra được Hoắc Hoành cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Anh ta yên lặng xúc một thìa cơm cho vào miệng “Thế nào? Ngon không?” Nhiếp Nhiên bên cạnh chớp chớp mắt cố ý hỏi. Hoắc Hoành nhai một cách từ tốn, thần sắc rất kinh ngạc, khẽ gật đầu: “Ừ, khá ngon.” Gi! Ngon ư? Nhìn biểu cảm của anh ra có vẻ là đang nói dối, nhưng cơm trộn xì dầu ít nhiều vẫn ăn được. Lẽ nào tài nghệ của cô lại tiến bộ nhanh thế1sao? “Thế nào? Cô có muốn thử một miếng không?” Hoắc Hoành múc sẵn một thìa cơm đưa qua Lần trước nấu cơm cho anh ta được khen tay nghề giỏi nhưng cô không nếm một miếng nào, lần này.... Không được! Không được! Trước giờ Hoắc Hoành luôn diễn rất chuyên nghiệp, không thể dễ dàng tin như thể được! “Không, không, nếu như ngon thì ngài Hoắc ăn nhiều một chút nhé!” “Được, vậy tôi ăn một mình vậy.” Nhìn anh ta ăn liên tục mấy miếng liền, chắc không phải là diễn đâu Nhiếp Nhiên bắt đầu dao động, chắc là trưa này vận động hơi nhiều, mà theo thời gian ở doanh trại thì giờ cũng chuẩn bị ăn rồi. Cô cũng hơi đói rồi “Thật sự là ngon sao?” Nhiếp Nhiên lí nhí hỏi. “Ừm, ngon cực8kì! Xì dầu rất thơm!” Hoắc Hoành lại ăn thêm miếng nữa, Nhiếp Nhiên nhìn mà nuốt nước bọt. “Cô cứ thử một miếng đi.” Hoắc Hoành thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào bát cơm liền xúc một thìa đút cho cô. Nhiếp Nhiên thấy mùi cơm bên cạnh thì không nhịn được mà ăn một miếng Hoắc Hoành cười lớn, “Thế nào?” Nhiếp Nhiên cổ nuốt miếng cơm xuống, cắn răng nói: “Ngon, ngon.. lắm!” Mùi vị này suốt đời cô sẽ không bao giờ quên Mùi nồng mặn của xì dầu quyện vào với mùi cơm quá lửa tạo ra một mùi vị khiến người ta muốn chảy nước mắt “Đúng không, lại ăn thêm miếng nữa nhé!” Hoắc Hoành nhìn cái vẻ né tránh e ấp của cô, cố nín cười mà xúc thêm một thìa9nữa đưa lên miệng cô
Nhiếp Nhiên vừa nhìn thấy đã lắc đầu quây quậy, “Không, không cần!” Đùa gì chứ, ăn thêm miếng nữa thì nhiệm vụ chưa kịp hoàn thành cô đã bị mặn chết rồi. Đúng là tò mò hại chết người! Tên chết bằm Hoắc Hoành đã dụ dỗ cô thành công, khó ăn thể mà cũng hết phân nửa, mặt lại không hề có cảm xúc gì Hoắc Hoành cầm cái thìa cố tình làm khó cô: “Những chiếc thìa này cô đã ăn rồi, giờ tôi ăn tiếp không phải là ăn nước bọt của cô sao?” Vậy thì ban nãy không phải là cô cũng ăn nước bọt của anh ta sao! Khốn nạn! Nhiếp Nhiên phồng má trừng anh ta Hoắc Hoành nhét cái thìa vào tay cô, lại còn thêm một7câu: “Chỗ cơm này cô phải ăn hết đi, một hạt lúa vàng chín giọt mồ hôi đấy.” AAAAAAAAAAAA tên sói đội lốt cừu này! Thật sự là tức chết mà! Nhiếp Nhiên nhìn bát cơm đen sì sì trước mặt, lại nhìn tên Hoắc Hoành ngồi thong thả uống trà, bất giác nghiến răng ken két.

Chương 83: Tôi đặc biệt đến tìm cô đấy

Loading...