CƯNG CHIỀU CÔ VỢ QUÂN NHÂN - Chương 80 -94: Vốn dĩ đã có phương án dự phòng rồi
Cập nhật lúc: 2021-02-21 03:26:24
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
7�úng thật là không phải thể của mình nên quẹt rất sướng tay
Đương nhiên, nghĩ đến biểu cảm của Lệ Xuyên Lâm khi vừa lái xe vừa nhận được tin nhắn trừ tiền, trong lòng cô càng sung sướng
Xách túi lớn túi nhỏ như được mùa về căn cứ an toàn, cô liền tắm một cái, thay quần áo sạch, lập tức đi trang điểm
Sung sướng nằm trên sofa, cảm giác này không cần nói cũng biết thoải mái thế nào
Quả thật là cuộc sống ở doanh trại không thể phong phú thoải mái như ở ngoài
Nằm vắt chân ung dung, Nhiếp Nhiên bỗng nhớ đến một việc quan trọng! Cô lấy điện thoại ra gọi đi gấp
Vừa tút tút mấy cái,3đầu bên kia đã có người bắt máy, “Mấy ngày qua cô đi đâu đấy? Nhắn một tin xin nghỉ là nghỉ luôn à?" “Xin lỗi chị Vi, ở quê đột nhiên có việc gấp, nếu không thì tôi cũng không vội vàng mà rời đi như thế
Thật sự rất xin lỗi chị!" Giọng cô nhỏ nhẹ, sợ hãi như con dâu mới về nhà chồng sợ bị mắng vậy
Vệ Vi cũng không còn gì để nói nữa
Nhưng nếu như Vệ Vi ở trước mặt cô thì sẽ thấy cô gái yếu đuối sợ sệt kia đang vắt chân rung đùi nằm thoải mái ở sofa miệng cười vô cùng đắc ý
“Thôi bỏ đi, lần sau đừng như thế nữa
Cố định bao1giờ quay lại?"
Vệ Vi cũng biết Nhiếp Nhiên trước giờ ở công ty luôn rất khéo léo được việc, nếu không phải có chuyện gấp cũng sẽ không rời đi như vậy.
Hơn nữa lại có công cứu mạng mình nên coi như tha cho cô lần này.
Nhiếp Nhiên nương theo trả lời: “Công việc ở đây cũng ổn rồi, chắc thứ hai tôi sẽ có mặt." “Vậy tôi chờ cô đến làm." “Được, tôi nhất định sẽ đến gặp chị đúng giờ." Rồi Nhiếp Nhiên tắt điện thoại.
Cô nằm ở sofa, tay cầm điện thoại, nhoẻn miệng cười đắc ý
Cũng may trước lúc rời đi, tranh thủ Phương Lượng và Lệ Xuyên Lâm không để ý, cô đã sửa đơn từ chức8thành đơn xin nghỉ phép để cắt đứt ý định tuyển người mới của bọn họ
Nếu không, làm sao cô có thể nói chuyện một cách dễ dàng thế này được? Định chơi tôi á, mấy người còn non lắm! Nhiếp Nhiên vừa đặt điện thoại xuống thì nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm.
“Ai đó?"
Cô tiện mồm hỏi, ngay lập tức một tiếng nói ngắn gọn vang lên: “Tôi." Nhiếp Nhiên nghe thấy liền vội vàng đi ra mở cửa
Lần quay lại làm nhiệm vụ này cô đều tính toán kĩ rồi, chỉ có chuyện của Hoắc Hoành là phát sinh ngoài dự tính
Vừa mở cửa đã thấy Hoắc Hoành mặc một bộ đồ Tây màu đen đứng một mình trước9cửa, cô nhẹ nhàng gật đầu chào: “Chào ngài Hoắc." Hoắc Hoành nhìn cô mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm, “Mấy ngày không gặp, hình như là cô gầy đi." Nhiếp Nhiên nghe xong vô thức sờ lên mặt, “Vậy sao? Chắc tại mấy ngày hôm nay bận quá không có thời gian nghỉ ngơi ăn uống." Hai ngày vừa rồi có lẽ là cô tập luyện hơi nặng, không biết là có bị anh ta phát hiện ra điều gì không.
Dù sao thì người đàn ông trước mặt cũng vô cùng tinh mắt.
7oắc Hoành vừa vào đã nhìn qua một lượt cách bố trí, “Sao chỗ này của cô lại ít đồ thế?”
Nhiếp Nhiên sợ anh ta nghi ngờ, liền nói: “Vâng, đồ đạc đều được chuyển đến căn nhà mà tôi thuê bây giờ, tôi rất ít về đây.” “Ồ, vậy chuyện của cô đã giải quyết xong chưa? Nếu không giải quyết được, nói không chừng tôi có thể giúp đỡ.” Hoắc Hoành đẩy xe đi một vòng rồi dừng lại đối diện với cô.
“Không, không cần đâu
Tôi...” Nhiếp Nhiên chợt nghĩ, Hoắc Hoành đã biết căn phòng này rồi thì chắc chắn anh ta sẽ kiểm tra, chi bằng cứ nói rõ ràng: “Chủ nhà này sắp đòi nhà, cho3nên tôi quay về để dọn dẹp thôi.” “Đây không phải là căn hộ của cô?” “Tất nhiên là không rồi, tôi lấy đâu ra căn hộ riêng chứ?” Nhiếp Nhiên mỉm cười, đi vào bếp rót cho anh ta một cốc nước ấm.
“Tôi giúp cô mua lại là được mà.” Hoắc Hoành nhìn bốn phía, gật đầu nói: “Tổng thể hơi nhỏ một chút, nhưng cô ở một mình là vừa, sau này đi lấy chồng thì ở đây cũng để không.” Nhiếp Nhiên bưng chén trà qua đưa anh ta, “Ngài Hoắc thật là biết đùa quá, làm sao tôi có thể để ngài Hoắc mua nhà cho chứ?” “Tại sao lại không được?” Hoắc Hoành nhận lấy cốc1trà, cười hỏi
“Đương nhiên, tôi chẳng phải là người thân của anh, làm sao lại vô duyên vô cớ nhận được chứ?” Nhiếp Nhiên thấy Hoắc Hoành càng ngày càng bất bình thường, cứ cho rằng có tiền mua nhà thì cũng nên mua cho con gái anh ta, mua cho cô thì là cớ gì cơ chứ! Hoắc Hoành xoay ly trà, miệng ngậm cười, nhìn cô chằm chằm, “Nếu cô muốn thì không phải là không thể được.”
Thần sắc của Nhiếp Nhiên như chao đảo một chút, có lẽ bị những lời của anh ta dọa cho sợ rồi
Người thân ư? Nhiếp Nhiên không nghĩ mình được anh ta xem như là chị gái hay em gái gì cả.
Nhìn8thế nào cũng đều có cảm giác giống người yêu.
Trong lòng thi cười lạnh mà lại không dám để lộ ra, Nhiếp Nhiên chỉ có thể miễn cưỡng cười to: “Ha ha ha ha, ngài Hoắc quả thật là thích nói đùa!”
Hoắc Hoành nghiêng đầu như tự nói với chính mình: “Tôi giống như đang đùa lắm à?” Nhiếp Nhiên khẳng định: “Đúng thế!” Hoắc Hoành thấy dáng vẻ nhỏ bé của cô ngồi nghiêm chỉnh, không nhịn được cười, liền chuyển chủ đề, “Có gì ăn không? Tôi vội vàng tới đây nên hơi đói rồi.”
Nhiếp Nhiên nhíu mày: “Trong nhà không còn gì ăn cả, tôi gọi đồ ăn ở ngoài về nhé!”
Cô ngồi xổm xuống, lục trong ngăn9tủ xem có đơn hàng gọi đồ bên ngoài về không
Cô quên mất rằng mình vừa tắm xong nên trên người chỉ mặc đúng một chiếc áo phông mỏng, vừa ngồi xổm xuống là hai khối thịt non mềm đã được đẩy lên
Hoắc Hoành ngồi đó vừa vặn nhìn thấy hết.
Yết hầu anh ta không khống chế được mà không ngừng chuyển động, ánh mắt cũng tối sầm lại.
Không có nước thịt, lại không thể ăn trứng, Nhiếp Nhiên thật sự không biết nấu cho anh ta ăn cái gì mới được đây
Vắt óc suy nghĩ khá lâu, cuối cùng đành nấu cơm, sau đó...
“Đây là cái gì?”
Chờ đến khi trời tối rồi, khó khăn lắm mới thấy cơm được bày ra bàn, vậy mà Hoắc Hoành lại thấy một bát cơm nồng nặc mùi xì dầu, anh ta nhíu mày.
Nhiếp Nhiên ngồi bên cạnh chỉ vào bát cơm: “Cơm trộn xì dầu.”
“Cơm trộn xì dầu?”
“Đúng vậy, tôi không biết làm nước thịt, vậy thì chỉ có xì dầu thôi.” Nhiếp Nhiên cười ngượng ngùng.
Nhìn anh ta không thèm động thìa, Nhiếp Nhiên đứng một bên nhăn khuôn mặt nhỏ bé lại, giọng điệu vô tội: “Là tại anh nói không ăn3cơm ở ngoài gọi về.”
Hoắc Hoành không thể chống cự lại dáng vẻ giả vờ đáng thương này của cô
Rõ ràng trong lòng biết cô là con cáo già, nhưng sau nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn của cô, anh ta lại không có cách nào thoát ra được
Hoắc Hoành cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Anh ta yên lặng xúc một thìa cơm cho vào miệng
“Thế nào? Ngon không?” Nhiếp Nhiên bên cạnh chớp chớp mắt cố ý hỏi.
Hoắc Hoành nhai một cách từ tốn, thần sắc rất kinh ngạc, khẽ gật đầu: “Ừ, khá ngon.”
Gi! Ngon ư? Nhìn biểu cảm của anh ra có vẻ là đang nói dối, nhưng cơm trộn xì dầu ít nhiều vẫn ăn được.
Lẽ nào tài nghệ của cô lại tiến bộ nhanh thế1sao? “Thế nào? Cô có muốn thử một miếng không?” Hoắc Hoành múc sẵn một thìa cơm đưa qua
Lần trước nấu cơm cho anh ta được khen tay nghề giỏi nhưng cô không nếm một miếng nào, lần này....
Không được! Không được! Trước giờ Hoắc Hoành luôn diễn rất chuyên nghiệp, không thể dễ dàng tin như thể được!
“Không, không, nếu như ngon thì ngài Hoắc ăn nhiều một chút nhé!”
“Được, vậy tôi ăn một mình vậy.” Nhìn anh ta ăn liên tục mấy miếng liền, chắc không phải là diễn đâu
Nhiếp Nhiên bắt đầu dao động, chắc là trưa này vận động hơi nhiều, mà theo thời gian ở doanh trại thì giờ cũng chuẩn bị ăn rồi.
Cô cũng hơi đói rồi
“Thật sự là ngon sao?” Nhiếp Nhiên lí nhí hỏi.
“Ừm, ngon cực8kì! Xì dầu rất thơm!” Hoắc Hoành lại ăn thêm miếng nữa, Nhiếp Nhiên nhìn mà nuốt nước bọt.
“Cô cứ thử một miếng đi.” Hoắc Hoành thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào bát cơm liền xúc một thìa đút cho cô.
Nhiếp Nhiên thấy mùi cơm bên cạnh thì không nhịn được mà ăn một miếng
Hoắc Hoành cười lớn, “Thế nào?” Nhiếp Nhiên cổ nuốt miếng cơm xuống, cắn răng nói: “Ngon, ngon..
lắm!” Mùi vị này suốt đời cô sẽ không bao giờ quên
Mùi nồng mặn của xì dầu quyện vào với mùi cơm quá lửa tạo ra một mùi vị khiến người ta muốn chảy nước mắt
“Đúng không, lại ăn thêm miếng nữa nhé!” Hoắc Hoành nhìn cái vẻ né tránh e ấp của cô, cố nín cười mà xúc thêm một thìa9nữa đưa lên miệng cô
Nhiếp Nhiên vừa nhìn thấy đã lắc đầu quây quậy, “Không, không cần!” Đùa gì chứ, ăn thêm miếng nữa thì nhiệm vụ chưa kịp hoàn thành cô đã bị mặn chết rồi.
Đúng là tò mò hại chết người!
Tên chết bằm Hoắc Hoành đã dụ dỗ cô thành công, khó ăn thể mà cũng hết phân nửa, mặt lại không hề có cảm xúc gì
Hoắc Hoành cầm cái thìa cố tình làm khó cô: “Những chiếc thìa này cô đã ăn rồi, giờ tôi ăn tiếp không phải là ăn nước bọt của cô sao?”
Vậy thì ban nãy không phải là cô cũng ăn nước bọt của anh ta sao! Khốn nạn! Nhiếp Nhiên phồng má trừng anh ta
Hoắc Hoành nhét cái thìa vào tay cô, lại còn thêm một7câu: “Chỗ cơm này cô phải ăn hết đi, một hạt lúa vàng chín giọt mồ hôi đấy.”
AAAAAAAAAAAA tên sói đội lốt cừu này!
Thật sự là tức chết mà! Nhiếp Nhiên nhìn bát cơm đen sì sì trước mặt, lại nhìn tên Hoắc Hoành ngồi thong thả uống trà, bất giác nghiến răng ken két.
7hìn thấy dáng vẻ suy nghĩ của cô, Hoắc Hoành kéo tay cô, vỗ nhẹ vào sofa bên cạnh “Ngồi xuống đi.”
Dáng vẻ như gọi chó gọi mèo vậy
Chẳng qua là cô đang mải nghĩ về mục đích anh ta đến đây nên không để ý đến hành động vừa rồi, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh ta
Hiếm khi thấy dáng vẻ nghe lời thế này của cô, Hoắc Hoành dịu dàng hỏi: “Có chuyện gì à?” “À, tôi tưởng anh đến Nam Thành có việc.” Ánh mắt của Hoắc Hoành dừng lại trên người Nhiếp Nhiên, một lúc sau mới mở miệng nói: “Tôi cố ý đến Nam Thành để tìm cô đó.” Lại nữa rồi!
“Ngài Hoắc thật sự là thích...” Nhiếp Nhiên định nói nốt hai chữ còn lại thì Hoắc Hoành đã nhàn nhạt nói: “Tôi không hề đùa.” “...” Nhiếp Nhiên kinh ngạc quay về phía anh3ta.
Mặc dù giọng anh ta bình thản nhưng ánh mắt anh ta lại rất thật lòng
Nhất thời Nhiếp Nhiên không biết nên nói gì.
7hìn thấy dáng vẻ suy nghĩ của cô, Hoắc Hoành kéo tay cô, vỗ nhẹ vào sofa bên cạnh “Ngồi xuống đi.”
Dáng vẻ như gọi chó gọi mèo vậy
Chẳng qua là cô đang mải nghĩ về mục đích anh ta đến đây nên không để ý đến hành động vừa rồi, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh ta
Hiếm khi thấy dáng vẻ nghe lời thế này của cô, Hoắc Hoành dịu dàng hỏi: “Có chuyện gì à?” “À, tôi tưởng anh đến Nam Thành có việc.” Ánh mắt của Hoắc Hoành dừng lại trên người Nhiếp Nhiên, một lúc sau mới mở miệng nói: “Tôi cố ý đến Nam Thành để tìm cô đó.” Lại nữa rồi!
“Ngài Hoắc thật sự là thích...” Nhiếp Nhiên3định nói nốt hai chữ còn lại thì Hoắc Hoành đã nhàn nhạt nói: “Tôi không hề đùa.” “...” Nhiếp Nhiên kinh ngạc quay về phía anh ta.
Mặc dù giọng anh ta bình thản nhưng ánh mắt anh ta lại rất thật lòng
Nhất thời Nhiếp Nhiên không biết nên nói gì.
Hai người cứ yên lặng nhìn nhau.
Đúng lúc Nhiếp Nhiên định làm gì đó để phá vỡ bầu không khí lúng túng này thì một tiếng “tạch” đột nhiên vang lên
Đèn trong phòng bỗng nhiên vụt tắt, bóng đêm bao trùm tất cả.
Nhiếp Nhiên cảnh giác đứng dậy nhìn bốn phía xung quanh, “Xảy ra chuyện gì vậy?” “Đừng sợ, chắc là đứt cầu chì thôi, để tôi bảo A Hổ đi xem.”
Hoắc Hoành1rút điện thoại từ trong túi ra, chưa kịp gọi đi thì chuông điện thoại đã vang lên
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng anh ta lạnh bằng, chờ A Hổ trả lời sau đó dừng lại vài giây mới nói tiếp: “Tôi biết rồi.” Trong bóng tối, ánh sáng của các vì sao lọt vào nhà qua ô cửa sổ, Nhiếp Nhiên có thể nhìn thấy đôi mắt đen sáng lấp lánh của anh ta.
Cô nhận thấy mình đã phản ứng quá mạnh rồi, điều này cũng không thể trách cô, kiểu tắt đèn giết người này trước đây cô đã gặp rất nhiều.
May là Hoắc Hoành chỉ nghĩ đơn giản có phản ứng thể vì sợ hãi.
Nhiếp Nhiên ngại ngùng ngồi lại trên8sofa, không nói một lời.
Chiếc đồng hồ treo tường cứ kêu tích tắc tích tắc theo dòng chảy của thời gian
Không có TV để giết thời gian cũng đành, đằng này đến điều hòa cũng vì cháy cầu giao mà tắt rồi.
Nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng lên
Nhiếp Nhiên ngồi trên ghế sofa bắt đầu thấy khó chịu
Mặc dù cô thường xuyên luyện tập dưới trời nắng gắt, nhưng với kiểu không khí này, Hoắc Hoành lại ở bên cạnh, sự lo lắng trong lòng Nhiếp Nhiên còn tăng cao hơn cả thân nhiệt.
Người này sao bây giờ còn chưa đi vậy? Còn định ở đây đến bao giờ? “Sao thế?” Dường như thấy Nhiếp Nhiên có hành động gì đó, Hoắc Hoành9hỏi một câu, sau đó nắm chặt lấy tay cố
Giây thần kinh của Nhiếp Nhiên trở nên căng thẳng.
7��Cô rót cho tôi một cốc với nhé!”
Giọng của Hoắc Hoành gọi với phía sau, Nhiếp Nhiên không cam tâm tình nguyện “ùm” một tiếng, sau đó đi vào bếp
Thật là biết sai bảo người khác! Lúc cô đi ra, hai tay bưng hai cốc nước lạnh, cô đưa một cốc ra trước mặt Hoắc Hoành, “Ngài Hoắc, nước của anh.”
“Cảm ơn!”
Hoắc Hoành đưa tay ra đỡ lấy cốc nước, nhưng không hiểu sao, chắc là do trong phòng quá tối mà Nhiếp Nhiên vừa đưa cốc nước qua thì “áo” một cái, nước đổ hết lên quần anh ta, cốc nước cũng rơi xuống đất
Hoắc Hoành hơi cau mày lại nhưng thần thái trên khuôn mặt vẫn vô cùng đẹp
“Á! Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý đâu! Xin lỗi! Xin lỗi anh!” Biểu cảm của cô vô cùng căng thẳng, cô rút ra3mười mấy tờ giấy chà liên tục lên chỗ đổ nước ở quần của Hoắc Hoành
Trong lòng vô cùng buồn bã, sớm biết thế này cô đã rót một cốc nước nóng rồi! Trái lại Hoắc Hoành ngồi trên xe lăn lại vô cùng bình tĩnh, nhìn cô bận rộn lau nước trên đùi mình mà không nói câu nào.
Một lúc sau anh ta mới thấp giọng gọi một tiếng: “Diệp Lan.”
Âm thanh đó đúng là mờ ám.
“Hả?” Nhiếp Nhiên ngẩng đầu lên thì cảm thấy gáy mình bị giữ lại, một giây sau một nụ hôn ấm áp ập đến.
Nhiếp Nhiên thấy đầu óc mình như bị nổ tung
“T..
Ư..
ưm” Cô từ chối một cách vô thức, dùng lực đẩy anh ta ra, tức giận gọi cả họ cả tên: “Hoắc Hoành! Anh làm gì đấy!” Trong bóng tối, tròng kính của Hoắc Hoành lóe sáng,1anh ta túm lấy cằm Nhiếp Nhiên, ép cô ngẩng đầu lên, miệng lộ rõ vẻ đắc ý: “Cô nói làm cái gì cơ?” Rồi anh ta lập tức ôm chặt cô vào lòng, cúi người nhằm đúng đôi môi cô một lần nữa
Đôi môi mà anh ta ao ước bao đêm, cuối cùng cũng được nếm thử, vừa mới chạm vào đôi môi mềm mại ấy anh ta đã cảm thấy hạ thân căng cứng.
Lúc cô xin nghỉ phép, ngày nào trong đầu anh ta cũng mơ về âm thanh mê hồn mà hôm trước anh ta đã nghe trộm được.
Tay anh ta vô thức càng ghì chặt hơn.
“Này! Um! Hoắc.
ừm...”
Nhiếp Nhiên cảm thấy eo mình như gãy đi, môi bị anh ta giày vò đến nỗi tê rần rồi
Ngoài việc giãy giụa phản kháng ra thì cô chỉ biết cắn chặt mối lại
Cuối cùng8không nhẫn nhịn nữa, Nhiếp Nhiên đấm một cái vào mạng sườn anh ta, quả nhiên Hoắc Hoành kêu lên một tiếng, lực ở tay cũng giảm đi vài phần.
Nhiếp Nhiên cũng nhân cơ hội này mà thu người lại, tát cho anh ta một cú trời giáng
“Bốp...” Âm thanh của cái tát vang lên trong căn phòng tối.
Hoắc Hoành nói bình thản: “Đầu tiên là thu hút sự chú ý của tôi, sau đó là mượn cớ xin nghỉ, không phải là kể lạt mềm buộc chặt sao?”
Lạt mềm buộc chặt! Thế mà anh ta cũng nghĩ ra được
“Ngài Hoắc, tôi nghĩ là anh hiểu lầm rồi! Rõ ràng là tôi có việc gấp phải xin nghỉ, không phải là mượn cớ.” Giọng của Nhiếp Nhiên vô cùng lạnh lùng
Cổ lau đi lau lại môi mình sau đó ngồi xuống dọn dẹp những mảnh vỡ lúc nãy
Hoắc Hoành thấy cô lộ rõ ra sự cự tuyệt lãnh đạm đến vô cùng, anh ta yên lặng một lát rồi lại nói bằng chất giọng trầm ấm: “Coi như là tôi hiểu lầm cô, vậy thì Diệp Lan, cô tát tôi một cái mà không sợ3phá hỏng công việc của mình sao?”
Tay cô run run dọn dẹp mảnh thủy tinh vỡ dưới sàn
Hoắc Hoành nói thế là có ý gì? Là muốn Lưu Chấn đuổi việc mình sao?
Không, không thể nào! Cô khó khăn lắm mới được Lệ Xuyên Lâm đồng ý cho tiếp tục hoàn thành nốt nhiệm vụ
Vừa nghĩ đến đó tay cô chẳng may bị cửa vào
“Á!” Tay bỗng nhiên bị thương, máu đỏ dần chảy ra
“Sao lại không cẩn thận như thế?” Hoắc Hoành di chuyển gần đến xem vết thương trên tay cô
“Tôi..
tôi không sao...” Bây giờ Nhiếp Nhiên thật sự là không muốn tiếp xúc với anh ta, chỉ muốn rút tay mình lại.
“Bị cứa một vết to như thế này, sao lại không sao chứ?”
Thật là, biết thế thì nãy đã không dọa cô rồi.
Nhìn1vết thương chảy máu, Hoắc Hoành hơi ân hận, tiếp đó anh ta nhanh chóng đưa ngón tay của cô vào miệng mình.
Trong nháy mắt, Nhiếp Nhiên mở to mắt kinh ngạc nhìn anh ta
Cái người này, điên rồi sao!
Cảm giác cái lưỡi ấm nóng trong miệng anh ta đang đảo qua đảo lại trên ngón tay của mình khiến cô thực sự càng muốn rút tay về
“Đừng động đậy!” Hoắc Hoành ra lệnh, lúc này Nhiếp Nhiên không dám cử động nữa.
Sợ chọc giận ông chủ này, hại bản thân đã bị đuổi việc là chuyện nhỏ nhưng không hoàn thành được nhiệm vụ thì là chuyện lớn.
Hoắc Hoành nhìn sáng vẻ hít thở sâu cố gắng không cử động của cô, ánh mắt bỗng hiện nên ý cười, đầu lưỡi cuốn tròn lấy ngón tay8của cô và hút vào
Đến khi đầu ngón tay tê dại đến mức bất thường thì Nhiếp Nhiên không nhịn nổi nữa.
Đây đích thị là lưu manh lợi dụng mà!
“Ngài Hoắc, anh mà hút vào nữa thì sơn móng tay của tôi cũng bị anh ăn sạch mất, trong đó có thành phần hóa học, nuốt vào bụng sẽ có hại cho não.” Cô đè nén sự kích động muốn thẳng tay cho anh ta ăn một cú đấm, nói nhỏ để nhắc nhở.
Thật ra cố định nói những điều buồn nôn hơn với anh ta, ví dụ như là cái móng tay này đã từng gãi chân, nhưng sợ là bát cơm của mình đang nằm trong tay người khác nên cô chỉ dám nói nhẹ nhàng như vậy thôi
Quả nhiên, vẻ mặt Hoắc Hoành cứng9đờ, cuối cùng cũng phải bỏ tay của cô ra khỏi miệng.
Cô gái này đúng là biết cách chọc tức người khác! “Quả nhiên không chảy máu nữa, thật sự là vô cùng cảm ơn ngài Hoắc.” Sau khi cố tình nói điều buồn nôn, Nhiếp Nhiên vẫn còn cười nói cảm ơn nữa chứ! Đến nỗi Hoắc Hoành muốn nổi điên
Thấy anh ta ngồi ở đó mà mãi chẳng nói gì, Nhiếp Nhiên cũng không thèm để ý đến anh ta, cúi đầu làm nốt việc của mình
“Cô đừng tưởng cảm ơn một câu là xong, vừa nãy cô còn tát tôi một cái đấy.” Cuối cùng thì giọng nói ấm áp của Hoắc Hoành lại vang lên.
“Ai bảo anh giở trò lưu manh trước...” Nhiếp Nhiên nhăn cái mặt nhỏ lại, nói nhỏ một câu:7“Hòa rồi.”
Cuối cùng câu nói ấy vẫn lọt đến tại của Hoắc Hoành, anh ta không nhịn được mà cười ầm lên: “Hóa ra là một cái tát đổi một nụ hôn à?”
“Không phải!”
Đùa kiểu gì vậy? Một cái tát đổi một nụ hôn? Nụ hôn của cô dùng mạng đổi lấy chưa chắc đã có được!
“Mặt của tôi cũng không phải tùy tiện ai muốn tát là tát đâu.”
Hoắc Hoành thâm thúy nói một câu khiến trong lòng Nhiếp Nhiên cũng nhảy thót một cái.
Nói không chừng anh ta biết đọc tâm lí người khác thật.
“Theo như đã thỏa thuận thì mỗi ngày sau khi tan làm đến chỗ tối nấu ăn cho tôi.”
“Hả?” Nhiếp Nhiên nhất thời không biết phản ứng thế nào, chỉ đứng ngây ra đấy nhìn anh ta
“Có vấn đề gì không?” Nhiếp Nhiên lấy lại tinh thần, lập tức lắc đầu, “Không, không vấn đề gì.” Nhưng tại sao cô lại có cảm giác không đúng ở đâu đó? Cô đánh anh ta là vì anh ta cưỡng hôn mình, tại sao cuối cùng cô lại là người sai? “Vậy lúc nãy anh làm thế với tôi, anh cũng nên giải thích gì đó chứ!” Nhiếp Nhiên ngẩng đầu, ngang ngược nhìn anh ta
Đôi mắt thâm sâu của Hoắc Hoành ánh lên3ý cười: “Bị ma làm, nhất thời hồ đồ, có tính là giải thích không?” “...” Vậy tôi đánh anh có thể coi là nhất thời hồ đồ không? Khuôn mặt của Nhiếp Nhiên ngập tràn sự bất mãn, miệng Hoắc Hoành khẽ cong lên: “Hay là tôi cho cô hồn trả lại nhé!” Nói rồi, anh ta liền đưa người gần tới trước mặt cô
Nhiếp Nhiên lùi về phía sau, con ngươi trợn trừng, cô lập tức nói: “Vậy nếu tôi cho anh đánh lại thì có phải là tôi sẽ không cần phải nấu cơm nữa đúng không?”
Hoắc Hoành nghe xong, nét cười trên khuôn mặt vẫn không thay đổi: “Tôi không đánh phụ nữ.”
Cái cớ này, cô phục!
Cô thật1sự không thể nuốt trôi cục tức này, hết lần này đến lần khác phải nhắc nhở bản thân phải nhịn, phải nhẫn nhịn! “Ngày mai tôi đến đón cô.” Hoắc Hoành thấy cô nghiến răng nghiến lợi thì thấy tâm trạng mình rất vui, đẩy xe ra phía ngoài cửa.
“Không cần đâu, thứ hai tuần sau tôi mới đi làm, hôm nay mới là thứ sáu, tôi muốn ở đây nghỉ thêm hai ngày.” Nhiếp Nhiên trả lời một cách tức giận
Chiếc xe lăn dừng lại, Hoắc Hoành quay đầu lại cười: “Tôi nói là ngày mai cô đưa tôi đi ra ngoài chơi một chút, dù gì đây cũng là quê của cô, chắc là cô biết nhiều chỗ vui8lắm nhỉ?” Đi dạo đâu đó? Dạo cái gì chứ? Cô vừa đến đây đã bị đưa ngay đến trại huấn luyện, làm sao mà biết được chỗ nào vui.
Ngày mai đi với anh ta, chẳng may lộ ra thông tin gì để anh ta nghi ngờ, đến lúc đó Lệ Xuyên Lâm lại đến làm phiền cô!
Nhiếp Nhiên tìm một cái cớ: “Ở đây mặc dù là quê của tôi, nhưng tôi cũng chưa đi hết, tôi có lẽ là không giúp được ngài Hoắc rồi.”
Hoắc Hoành lặng im một lát rồi nói: “Như vậy đi, tối nay cô chịu khó một chút tìm tài liệu trên mạng, sau đó ngày mai đưa tôi đi chơi.” Cái gì? Tôi nay vất9vả một chút á?
Này! Rõ ràng là cô có ý từ chối! Anh ta là không hiểu thật hay giả vờ không hiểu vậy?” Nhiếp Nhiên chưa kịp từ chối thì anh ta đã nói: “Mai gặp nhé!” Gặp cái đầu anh ấy! Nhiếp Nhiên tức giận ngồi trên sofa.
“Cô không tiên tôi sao?” Giọng của Hoắc Hoành lại u ám vang lên
Nhiếp Nhiên đang ngồi trên ghế sofa lập tức nghiến răng kèn kẹt.
Hoắc Hoành đáng chết, lại còn được voi đòi tiên!
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này, cô phải tìm cơ hội đặt hơi cay vào xe của Hoắc Hoành, cho anh ta sặc chết đi!
“Tất nhiên là phải tiến chứ!” Nhiếp Nhiên cố nén vết thương7lòng lại, nghiến răng cố cười một cái, bước qua đó, “Tôi mở cửa cho ngài Hoắc.”
7ề đến phòng, cô bắt đầu phải chuẩn bị tài liệu thông tin để mai đi chơi.
Đến khi Nhiếp Nhiên tính xong những địa điểm cần đến để đi đủ trong một ngày, cô mới đi tắm rồi đi ngủ.
Một đêm bình yên trôi qua
Cho đến khi tiếng chuông điện thoại réo rắt chói tai vang lên làm cô tỉnh giấc.
Nhiếp Nhiên nhăn nhó, mắt vẫn chưa mở, tay quờ quạng bên cạnh giường để tìm điện thoại nghe máy, giọng ngái ngủ: “Alo.” Đầu giây bên kia truyền đến một tiếng cười trầm ấm: “Vẫn chưa dậy sao?”
Hoắc Hoành?
Nhiếp Nhiên bỗng chốc mở to mắt, nhảy phắt từ trên giường xuống, “Không, đâu có, tôi dậy rồi, tôi đã dậy rồi!” Nghe giọng hoảng hốt của cô, miệng Hoắc Hoành khẽ cong lên, “Vậy cô ra mở cửa đi,3tôi đã đứng dưới nhà rồi.”
“Cái gì?”
Nhiếp Nhìn nhìn mình trong gương, đầu tóc rối bù, mặc quần đùi áo ba lỗ, cô xem đồng hồ trên tay, mới có sáu giờ sáng mà.
Người này bị điên à, mới sáu giờ sáng đã đến nhà người khác làm gì không biết!
“Sao thế? Có vấn đề gì sao?” Dường như nghe thấy đầu dây bên kia Nhiếp Nhiên càu nhàu gì đó, Hoắc Hoành cười nhạt nói: “Nếu cô vẫn chưa xong thì cứ từ từ thôi, không sao, tôi ở dưới chờ cô.”
Từ từ thôi sao?
Để cho Hoắc Nhị thiếu của Hoắc thị đứng dưới hẻm chờ cô ư? Cô chán sống rồi sao?
Nhiếp Nhiên thở dài một cái, điện không chịu được, “Không sao đâu, tôi lập tức xuống đây, ngài Hoắc chờ một chút nhé!”
Cô đánh răng rửa1mặt thay quần áo rồi lập tức chạy xuống dưới nhà
Khi mà cô chạy như bay xuống đón anh ta thì Hoắc Hoành trong xe lại thấp giọng nói một câu: “Cô từ từ thôi, vội gì chứ?” Nói xong, anh ta liền mở cửa xe phía sau ra.
Nhiếp Nhiên vốn định ngồi ở ghế trên, nhưng bây giờ không còn cách nào, đành phải chui vào.
Cô cười gượng, “Ngài Hoắc dậy sớm quá.” “Bởi vì vô cùng mong đợi chuyến đi chơi ngày hôm nay mà tôi dậy hơi sớm chút thôi.”
Mong đợi của anh chính là sự mệt mỏi của tôi! Trong lòng Nhiếp Nhiên lại vang lên một câu.
“Cô Diệp, điểm đến đầu tiên của chúng ta là ở đâu?” Hoắc Hoành hỏi
“Ừm, đồ ăn sáng ở phố Thiên Đầu khá ngon, chúng ta qua đó đi
Tôi8nghĩ là ngài Hoắc vẫn chưa ăn sáng đâu.” “Cô thật là chu đáo quá!” Hoắc Hoành mỉm cười, sau đó dặn dò A Hổ đi về phía phố Thiên Đầu
“Ở đó có một cửa tiệm rất ngon, nghe nói là một cửa hàng đã có cả trăm năm rồi.” “Thế à?” Hoắc Hoành khẽ liếc mắt cười.
Không lâu sau, xe đã dừng trước cửa của cửa hàng trăm năm tuổi
Trước cửa có cả một hàng dài người xếp hàng, chờ đến lượt bọn họ thì có khi chẳng còn gì ăn nữa rồi
Nhiếp Nhiên nhìn đồng hồ, mới có 6:30 mà sao đã đông thể kia, nếu mà không biết thì sẽ nghĩ đây là bệnh viện mất, mới sáng ra đã có bao nhiêu người xếp hàng rồi
Ban đầu cố định mời anh ta, nhân tiện thì cũng9là chiêu đãi bản thân mấy ngày nay tập luyện vất vả
Ai..
xem ra lỡ mất rồi.
7e đi từ từ đến chỗ quay đầu sau đó đi vào một cái hẻm nhỏ.
A Hổ sắp xếp đầu vào đấy cho Hoắc Hoành xong, tự giác quay lại xe, chỉ để lại Nhiếp Nhiên với Hoắc Hoành ngồi ở một tiệm ăn vỉa hè
Bởi vì tiệm này ở trong ngõ và bây giờ vẫn còn sớm nên khác trong tiệm rất ít
Bà chủ nhiệt tình chạy tới, “Xin hỏi hai vị muốn dùng gì?”
Hoắc Hoành không nói câu nào, chỉ nhìn sang phía Nhiếp Nhiên, rõ ràng là muốn cô gọi đồ
Đúng là kiểu thiếu gia ăn sẵn quen thân.
Trong lòng cô chán ghét vô cùng, sau đó cô nhìn thực đơn: “Há cảo áp chảo, bánh trứng cuộn, với mì3nước mỗi loại hai suất.” Nhiếp Nhiên gọi xong mới A Hổ đã từng nói rằng tên này dị ứng với trứng, vì thế cô liền gọi bà chủ quán lại, “Không ăn bánh trứng cuộn nữa, tôi muốn đổi sang bánh bao xoắn ốc, mì nước cũng chuyển thành cháo bí ngô.”
Nhiếp Nhiên cảm thấy Hoắc Hoành luôn ngồi trên xe lăn nên bụng dạ chắc cũng không được tốt, ăn chút cháo thì tốt hơn
“Được, tôi biết rồi! Hai vị ngồi chờ một lát nhé! Có ngay đây.” Bà chủ nói rồi đi thẳng vào quầy hàng
Hoắc Hoành không ngờ rằng Nhiếp Nhiên lại nhớ đến chuyện mình dị ứng với trứng, thậm chí đến mì cũng chuyển thành cháo dinh1dưỡng.
Chuyện này thật sự khiến cho Hoắc Hoành thấy kinh ngạc.
Rất nhanh bữa sáng đã được bày ra, mùi thơm thật hấp dẫn, há cảo áp chảo rất nóng phát ra cả tiếng xèo xèo, màu vàng của cháo bí ngô cùng với mùi thơm ngọt ngào thật sự là mê đắm
Hai người vừa mới cầm đũa lên ăn thì nghe thấy âm thanh ồn ào huyên náo ở đầu ngõ vọng đến.
Ngay sau đó, mười mấy tên lưu manh trong đó có một tên tóc dài lởm chởm bước đến nói oang oang: “Thu tiền bảo kê đây, nhanh lên đưa tiền bảo kê đây!”
Bà chủ vội vàng cười nói: “Đại ca, tôi vừa mới mở hàng, vẫn chưa có tiền nộp8đâu.” Tên tóc vàng cầm đầu đập mạnh tay xuống bàn: “Mẹ kiếp! Tao không cần biết mày mở hàng lúc nào, bây giờ tao muốn thu phí bảo kê, nhanh lên!” Nói xong, hắn đạp một phát vào chiếc bàn trống bên cạnh
Mấy người khách xung quanh nhìn thấy mấy tên đấy thì ngay lập tức trả tiền, không cần biết là đã ăn hay chưa liền vội vàng rời đi
Trong nháy mắt cả cửa hàng trên vỉa hè chỉ còn lại mỗi bàn của Nhiếp Nhiên
Nhiếp Nhiên vẫn ngồi yên ăn cháo bí đỏ như không có chuyện gì xảy ra, khiến người khác nhìn vào cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ
Hoắc Hoành nhìn dáng vẻ bình thản của Nhiếp Nhiên9thì nói khe khẽ một câu: “Cô không sợ sao?” Nhiếp Nhiên đang ăn cháo bỗng giật mình nhớ ra
Chết thật! Cô quên mất! Bây giờ cô phải là con thỏ để mới đúng
Gặp loại lưu manh thế này đáng ra cô phải bỏ chạy giống đám người lúc đấy mới đúng
“Sợ! Sợ chứ! Hay là chúng ta cũng chạy đi ngài Hoắc” Nhiếp Nhiên cố nhét thêm mấy miếng há cảo áp chảo vào miệng, định đứng lên trả tiền rồi đưa Hoắc Hoành đi thì đột nhiên có tiếng gọi phía sau: “Đứng lại!”
7��Đừng, mày thích ăn như thế thì hôm nay tao cho mày ăn nhiều một chút nhé!” Tên tóc vàng quay đầu lại nói với bà chủ: “Nào, cho nó 20 suất há cảo áp chảo! Hôm nay tạo cho nó ăn đến chết luôn!”
“Lục gia, Lục gia đừng như vậy mà, cô ấy chỉ là một cô gái bình thường thôi mà, lại còn đi cùng người tàn tật thể, thật là đáng thương, anh bỏ qua cho cô ấy đi! Khoản tiền này chiều nay tôi sẽ đưa cho anh có được không?” Bà chủ cuống cuồng chạy đến trước mặt Nhiếp Nhiên xin tha cho cô
Ai ngờ tên tóc vàng ấy đẩy bà một cái, “Không được, hôm nay ông đây muốn nhìn thấy nó ăn, ở địa bàn của ông đây mà3lại dám huênh hoang như thế! Thích chết rồi!” Thế nhưng bà chủ vẫn níu tay hắn cầu cứu cho Nhiếp Nhiên: “Lục gia, hai suất này thực ra là nhiều lắm rồi, đến lúc ấy ăn đến nỗi xảy ra chuyện gì thì có phải anh cũng bị phiền phức không?” “Sợ gì chứ, đây là địa bàn của ông đây, ai cũng phải nể ông đây vài phần
Hôm nay ông đây phải dạy bảo con nha đầu này mới được! Bà cút ra!” Nói xong, hắn đạp bà chủ một đạp xuống đất.
Bà chủ thực sự không biết làm gì, chỉ biết miễn cưỡng bưng đồ lên
Tên tóc vàng giẫm một chân lên ghế, chỉ vào phần há cảo áp chảo nói với Nhiếp Nhiên: “Ăn đi!” Nhiếp Nhiên để tay trên đùi nắm1chặt không động đậy, mắt nhìn xuống, không nhìn rõ biểu cảm sắc mặt
Tên kia thấy cô không có động tĩnh gì thì nghĩ rằng cô bị dọa cho sợ rồi, vô cùng đắc ý lấy cây gậy sắt trên tay chọc chọc vào vai cô, “Ăn nhanh lên, lúc nãy chẳng phải là mày rất thích sao!”
Nhiếp Nhiên vẫn trầm tĩnh không nói gì, nhưng nếu nhìn gần thì có thể nhìn thấy sự tức giận đã lan vào tận đáy mắt cô.
Thế nhưng Hoắc Hoành ngồi bên cạnh cô lại không hề tỏ ý muốn giúp đỡ cô.
Bởi vì anh ta đã thấy sự tức giận đang dần xâm lấn cô nhưng anh ta lại vô cùng chờ đợi xem cô gái này sẽ làm gì.
Phải biết rằng, tính khí của cô gái này8không tốt đâu
Thế nhưng, khi mà anh ta đang vô cùng chờ đợi thì lại cảm thấy mọi sự tức giận của người con gái bên cạnh bỗng dưng tan biến đi hết
Chỉ thấy cô ngẩng đầu, cầm lấy đũa bắt đầu ăn
Bắt đầu ăn rồi? Cô gái này điên rồi sao, định ăn hết 20 đĩa thật à? Thực sự không phải là điên, mà là nhịn!
Hoắc Hoành vốn không tin tưởng Nhiếp Nhiên lắm, nếu mà cô có bất kì hành động khác thường nào, anh ta nhất định sẽ không bỏ qua cho cô đâu! Điều này Nhiếp Nhiên rất rõ.
Vậy nên, cô nhất định phải nhịn!
7��Đúng thế, ở đây đại ca nói gì là cứ y như thế mà làm, ai dám huênh hoang, tôi giết nó đầu tiên!”
“Đúng thế, kẻ nào dám đắc tội với đại ca, anh em chúng ta sẽ tìm hắn lấy mạng!”
Bọn người đối diện hùa vào nịnh nọt nhau, tên tóc vàng cũng vì thế mà tâm trạng trở nên vô cùng đắc ý
Nhưng Hoắc Hoành ngồi ở bàn nghe thấy thứ âm thanh ồn ào ấy, lại nhìn thấy hai đĩa há cảo bị Nhiếp Nhiên nhét vào miệng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa
“Đừng ăn nữa!” Hoắc Hoành nắm chặt lấy tay cô, ra lệnh
Tên tóc vàng nghe thấy Hoắc Hoành nói xong, lấy chân giẫm nát chiếc ghế: “Cái quái gì thế? Nó không ăn3chẳng lẽ mày thay nó ăn chắc? Nói cho mày biết, đây là địa bàn của tao, tao nói gì là cứ thế mà làm, nó bắt buộc phải ăn hết!” “Từ lúc nào mà đây trở thành địa bàn của mày vậy?” Giọng Hoắc Hoành lạnh như băng
Tên tóc vàng đưa mắt nhìn Hoắc Hoành dò xét, sau đó bước tới, “Ái chà! Thằng què này ở đây làm ra cái vẻ vĩ đại gì chứ! Hay là lại muốn ăn đòn!” Nói rồi hắn liền đưa tay lên.
“Đừng đánh anh ấy!” Nhiếp Nhiên mạnh mẽ đứng phắt dậy.
“Sao thế? Đau lòng sao? Được thôi, ăn thêm 20 phần nữa, tao sẽ tha cho nó.” Thân thiết cái quái gì!
Nếu như Hoắc Hoành xảy ra chuyện gì ở đây1thì cô là người bị A Hổ đánh đầu tiên.
Nhiếp Nhiên nhìn chỗ há cảo trên bàn, nếu mà cố ăn nữa chắc cô chết mất
Thời gian giống như trong phim vậy, tay cô đã siết chặt lại rồi.
“Làm sao? Rốt cục là có ăn hay không?”
“Bà chủ, thêm 20 phần nữa.” Cô nói từng chữ xong, lại cầm đũa ăn tiếp
Hoắc Hoành thấy cô vì mình mà làm thế, đôi mắt phảng phất nét buồn, nhưng rất nhanh đã biến mất.
“Ha ha ha, được lắm, cô gái si tình! Vì một thằng què mà không sợ chết!”
Xung quanh đều vang lên tiếng cười
“Được rồi! Chỉ cần mày ăn hết 40 phần tạo sẽ bỏ qua cho nó
Ha ha ha.” Tên tóc vàng vừa cười ầm lên thì nghe thấy8tiếng của Hoắc Hoành.
“Nhưng tạo không định tha cho mày.” Bỗng nhiên, một khẩu súng màu bạc được rút ra từ bên hông của anh ta thoắt cái nhằm thẳng vào thái dương của hắn.
7nh..
anh tha mạng cho tôi, là tôi sai rồi, là lỗi của tôi, tôi đáng chết!” Tên tóc vàng nghe thấy tiếng súng xong thì giật mình lăn ngay ra đất, mặt của hắn giờ tái mét lại
“Đi, ăn hết chỗ há cảo kia, không được chừa lại một miếng nào hết.” Đôi mắt Hoắc Hoành quắc lên, anh ta chĩa súng về phía đĩa há cảo trên bàn, ra lệnh cho hắn
“Vâng, vâng, vâng..
tôi ăn luôn đây! Ăn luôn!” Tên tóc vàng bò lên, bàn tay của hắn run đến nỗi không cầm nổi đũa
Mới sáng sớm đã được thấy tên tóc vàng đó ngồi ăn một mạch hết 40 phần há cảo, lúc sắp đứng dậy rời đi thật giống với câu “Đi dọc về ngang”
Nhìn lũ đồng bọn của tên tóc vàng đứng đằng sau đều đang run rẩy, Hoắc Hoành mới thu súng lại, bảo A3Hổ đẩy mình ra xe
Biết tâm trạng Hoắc Hoành lúc này không được vui, Nhiếp Nhiên ngồi bên cạnh cũng lặng yên không nói gì
Giữa thanh thiên bạch nhật nổ súng, thật sự là chẳng kiêng nể gì
Ban đầu Nhiếp Nhiên nghĩ là anh ta sẽ giao cho A Hổ giải quyết, không ngờ rằng giữa chốn đông người như thế anh ta lại tức giận đến mức tự nổ súng
Quả nhiên, khẩu Phật tâm xà lúc tức giận lên thì không thể lường được
Xe chạy như bay, không khí trong xe vô cùng trầm lắng và ngột ngạt
“Tôi thật sự là không đáng để dựa vào sao?” Khi xe dừng ở khu nhà Nhiếp Nhiên ở, Hoắc Hoành mới nói một câu lạnh tanh
“Hả?” Trong phút chốc Nhiếp Nhiên không phản ứng kịp, ngây ngốc nhìn anh ta.
Ánh mắt Hoắc Hoành tối lại, gương mặt cương nghị, “Ban nãy1sao cô không cầu cứu tôi? Có phải là cô nghĩ rằng tôi là người tàn tật, đến một cô gái cũng không bảo vệ được.”
Sau khi cô mơ hồ nghe câu hỏi của anh ta xong thì sắc mặt thay đổi: “Ngài Hoắc nghĩ nhiều rồi, đó là tội trêu chọc người khác nên tôi muốn tự giải quyết.”
“Cô giải quyết! Ăn hết 40 suất há cảo áp chảo là cách giải quyết của cô à?”
Nghe giọng nói đầy tức giận của Hoắc Hoành, Nhiếp Nhiên cũng trầm lắng xuống.
Không ăn thì làm gì được, đánh nhau sao? Sợ rằng lúc ấy phiền phức còn lớn hơn ấy chứ! Hơn nữa, cô đoán chắc rằng Hoắc Hoành nhất định sẽ ra tay, cô tỏ ra đau khổ, đáng thương như thể làm gì có người đàn ông nào đành lòng.
Hoắc Hoành nhìn cô ngoan ngoãn ngồi nghe mình mắng8như thế, trong lòng bỗng cảm thấy không nỡ
Giọng Hoắc Hoành bỗng dịu dàng: “Lần sau nếu gặp chuyện thì nhớ cầu cứu người khác, đừng dùng cách ngốc nghếch thế này nữa, biết chưa?” “Tôi biết rồi.”
Nhìn cô ngoan ngoãn gật đầu, khuôn mặt nhăn nhó của Hoắc Hoành cũng dãn ra bớt một chút: “Ăn nhiều há cảo như thế, bụng có thấy khó chịu không? Hay là tôi đưa cô đến bệnh viện nhé?”
“Không sao đâu.” “Vậy cô về nghỉ ngơi sớm đi, có gì gọi cho tôi.”
Hoắc Hoành dặn dò cẩn thận xong mới để cho cô xuống xe
Nhiếp Nhiên đứng ở dưới nhà như tối hôm qua, chờ xe của Hoắc Hoành đi khỏi, nụ cười yếu ớt của cô bỗng chốc tan biến
Có những chuyện phải chính bản thân mình giải quyết mới được.
Ví dụ như báo thù! Dù ánh nắng ấm áp đang9chiếu lên người cô nhưng vẫn có thể nhận thấy ánh mắt cô vô cùng u tối, cả người lạnh lẽo, sát khí đằng đẵng.
7��Đại ca nói không sai chút nào!” Bọn chúng ngồi vừa uống rượu vừa chửi bới cho hả giận, mà không để ý đến có người đang đứng ở góc phố mắt đang quan sát bọn chúng
Trời về đêm, tiếng huyên náo cũng dần yên lặng hơn
Tên tóc vàng uống cũng khá nhiều rồi, cầm bình rượu vẫn còn một nửa, vừa đi liêu xiêu vừa không ngừng chửi bới: “Con mẹ nó chứ thẳng..
thằng..
thằng què, lần sau đừng...! Vào tay ông mày..
ông mày giết chết!” Hắn quăng chai rượu, bước từng bước liêu xiêu đi về gần đến cầu thang dưới nhà mình, đang bước lên cầu thang thì thấy sau lưng có gì đó khác lạ
Hắn quay đầu lại hét lên: “Ai? Là ai đó?” Tiếc là không có3ai trả lời
Tóc vàng cứ nghĩ là mình say rượu mà bị ảo giác, vì thế cười ngu ngốc hai tiếng rồi tiếp tục trèo lên cầu thang
Trên chiếc cầu thang cũ kĩ tối om, tên tóc vàng lảo đảo mãi cuối cùng cũng về đến trước cửa nhà, đang loay hoay tìm chìa khóa thì thấy sau lưng ớn lạnh, hắn vô thức quay lại nhìn.
Lúc ấy, bỗng một bóng đen lao tới làm hắn ta giật nảy mình.
Còn chưa đợi tên tóc vàng nói câu nào thì bóng đen kia với ánh mắt lạnh lùng đâm thẳng một nhát dao vào tim hắn.
Tên tóc vàng còn chưa kịp kêu lên một tiếng, chỉ kịp ôm con dao đâm vào ngực mình rồi lăn đùng ra đất
Người đó mở cửa1kéo cái xác vào trong, sau đó nhanh chóng biến mất đi khỏi chiếc cầu thang cũ kĩ.
Thời gian dần trôi, đêm tối đen như mực, những đám mây đen ùn ùn kéo đến khiến người ta cảm thấy vô cùng nặng nề.
Đột nhiên, trên chiếc cầu thang kia lại có một bóng đen lướt qua, chỉ lờ mờ nhìn thấy một bóng dáng nhảy từ trên nóc nhà xuống
Cuối cùng dừng lại ở ngoài sân thượng
Chờ vài giây sau thì nhảy vào một cái ban công, sau đó vặn nắm cửa nhẹ nhàng rồi bước vào phòng
Căn phòng tối om, yên lặng không một tiếng động
Bóng đen ngẩng đầu lên, mũ lưỡi trai lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn, là Nhiếp Nhiên.
7ẽ nào...
Nhiếp Nhiên lập tức chạy đến phòng khách
Quả nhiên, tên tóc vàng đang nằm dưới sàn, mắt trợn trừng mở to, mặt mày nhăn nhó, vết thương ở ngực đang phun máu
Khắp mặt đất giờ này đang lênh láng máu
Cô ngồi xổm dùng khăn giấy cầm bình rượu cạnh tay tên tóc vàng lên rồi chọc vào vũng máu
Máu vẫn chưa đồng, mùi máu vẫn còn nồng nặc
Tức là người này vừa mới chết
Là ai, lại nhanh hơn cô một bước? Trong lúc ấy, Nhiếp Nhiên liền nghĩ đến vẻ mặt đầy sát khí, tức giận ngút trời của Hoắc Hoành
Lẽ nào là Hoắc Hoành đã giết hắn? Nghĩ kĩ lại thì không phải là không có khả năng đó
Con người của Hoắc Hoành nhìn thì tưởng hiền lành vô hại nhưng cũng là người làm việc trong3bóng tối, những thứ đã ngấm vào máu thì khó mà thay đổi được
Một khi đã bùng nổ thì hậu quả thật khôn lường
Tiếc quá, cô vốn dĩ còn định hành hạ hắn, thế mà hắn lại chết nhẹ nhàng như vậy.
Thật là dễ dàng với hắn quá! Trên đường đi đến đây cô đã nghĩ được vài cách để hành hạ hắn, vậy mà cuối cùng lại tay không trở về.
Nhiếp Nhiên thất vọng nhìn xác chết một lần nữa, sau đó đang định đứng dậy rời đi thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng xì xầm.
Có người?
Đây là một cái bẫy ư?
Cô khẽ rùng mình, theo bản năng nép vào góc cửa, trong đầu cũng nghĩ đến một vài trường hợp có thể xảy ra.
Lẽ nào Hoắc Hoành cổ tình dùng tên tóc vàng này để thăm1dò mình?
Có thể sáng nay anh ta đã diễn kịch?
Vậy mình chính là gậy ông đập lưng ông
Nếu mà như thế thì tại sao phải giết tên tóc vàng chứ?
Điều này cô vẫn chưa nghĩ ra.
Nhiếp Nhiên nép sát người vào góc cửa, yên lặng chờ cánh cửa được mở ra
“Cót két..” Cửa được đẩy nhẹ ra
Đèn cảm ứng đã quá cũ nên chẳng còn hoạt động bình thường nữa
Nhân lúc sáng tối lập lòe, cô nhanh chóng rời đi với con dao lấy từ thi thể lúc nãy
Trong bóng đêm, người đứng bên ngoài chỉ cảm thấy có một luồng gió chạy qua, liền lùi về phía sau vài bước né đi.
Nhưng không ngờ Nhiếp Nhiên lại dùng chiêu thức quái lạ, tàn nhẫn, xoay người một cái, đá chân mạnh mẽ, dứt khoát mang theo ý giết8người rõ ràng
Người kia lập tức nhảy lên, lấy tay phòng thủ, giơ đùi phải lên đỡ đòn, thân thủ nhanh nhẹn chẳng kém gì Nhiếp Nhiên
Chiếc đèn ban nãy vì một cước lúc này mà sáng lên
Màu cam lờ mờ của đèn đủ để cả hai lộ ra trong mắt của đối phương.
“Sao lại là cậu chứ?” Nhiếp Nhiên nheo mắt lại, kinh ngạc nhìn Lý Kiểu trước mặt.
“Cậu làm ư?”
Trong ánh đèn lờ mờ, Lý Kiêu nhìn thấy vũng máu lênh láng, ánh mắt cô ta lạnh lùng
Cô ta không trả lời câu hỏi của Nhiếp Nhiên mà trực tiếp hỏi ngược lại.
7�úng thật là không phải thể của mình nên quẹt rất sướng tay
Đương nhiên, nghĩ đến biểu cảm của Lệ Xuyên Lâm khi vừa lái xe vừa nhận được tin nhắn trừ tiền, trong lòng cô càng sung sướng
Xách túi lớn túi nhỏ như được mùa về căn cứ an toàn, cô liền tắm một cái, thay quần áo sạch, lập tức đi trang điểm
Sung sướng nằm trên sofa, cảm giác này không cần nói cũng biết thoải mái thế nào
Quả thật là cuộc sống ở doanh trại không thể phong phú thoải mái như ở ngoài
Nằm vắt chân ung dung, Nhiếp Nhiên bỗng nhớ đến một việc quan trọng! Cô lấy điện thoại ra gọi đi gấp
Vừa tút tút mấy cái,3đầu bên kia đã có người bắt máy, “Mấy ngày qua cô đi đâu đấy? Nhắn một tin xin nghỉ là nghỉ luôn à?" “Xin lỗi chị Vi, ở quê đột nhiên có việc gấp, nếu không thì tôi cũng không vội vàng mà rời đi như thế
Thật sự rất xin lỗi chị!" Giọng cô nhỏ nhẹ, sợ hãi như con dâu mới về nhà chồng sợ bị mắng vậy
Vệ Vi cũng không còn gì để nói nữa
Nhưng nếu như Vệ Vi ở trước mặt cô thì sẽ thấy cô gái yếu đuối sợ sệt kia đang vắt chân rung đùi nằm thoải mái ở sofa miệng cười vô cùng đắc ý
“Thôi bỏ đi, lần sau đừng như thế nữa
Cố định bao1giờ quay lại?"
Vệ Vi cũng biết Nhiếp Nhiên trước giờ ở công ty luôn rất khéo léo được việc, nếu không phải có chuyện gấp cũng sẽ không rời đi như vậy.
Hơn nữa lại có công cứu mạng mình nên coi như tha cho cô lần này.
Nhiếp Nhiên nương theo trả lời: “Công việc ở đây cũng ổn rồi, chắc thứ hai tôi sẽ có mặt." “Vậy tôi chờ cô đến làm." “Được, tôi nhất định sẽ đến gặp chị đúng giờ." Rồi Nhiếp Nhiên tắt điện thoại.
Cô nằm ở sofa, tay cầm điện thoại, nhoẻn miệng cười đắc ý
Cũng may trước lúc rời đi, tranh thủ Phương Lượng và Lệ Xuyên Lâm không để ý, cô đã sửa đơn từ chức8thành đơn xin nghỉ phép để cắt đứt ý định tuyển người mới của bọn họ
Nếu không, làm sao cô có thể nói chuyện một cách dễ dàng thế này được? Định chơi tôi á, mấy người còn non lắm! Nhiếp Nhiên vừa đặt điện thoại xuống thì nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm.
“Ai đó?"
Cô tiện mồm hỏi, ngay lập tức một tiếng nói ngắn gọn vang lên: “Tôi." Nhiếp Nhiên nghe thấy liền vội vàng đi ra mở cửa
Lần quay lại làm nhiệm vụ này cô đều tính toán kĩ rồi, chỉ có chuyện của Hoắc Hoành là phát sinh ngoài dự tính
Vừa mở cửa đã thấy Hoắc Hoành mặc một bộ đồ Tây màu đen đứng một mình trước9cửa, cô nhẹ nhàng gật đầu chào: “Chào ngài Hoắc." Hoắc Hoành nhìn cô mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm, “Mấy ngày không gặp, hình như là cô gầy đi." Nhiếp Nhiên nghe xong vô thức sờ lên mặt, “Vậy sao? Chắc tại mấy ngày hôm nay bận quá không có thời gian nghỉ ngơi ăn uống." Hai ngày vừa rồi có lẽ là cô tập luyện hơi nặng, không biết là có bị anh ta phát hiện ra điều gì không.
Dù sao thì người đàn ông trước mặt cũng vô cùng tinh mắt.
Chương 81: Sự hấp dẫn phía dưới cổ áo
7oắc Hoành vừa vào đã nhìn qua một lượt cách bố trí, “Sao chỗ này của cô lại ít đồ thế?”
Nhiếp Nhiên sợ anh ta nghi ngờ, liền nói: “Vâng, đồ đạc đều được chuyển đến căn nhà mà tôi thuê bây giờ, tôi rất ít về đây.” “Ồ, vậy chuyện của cô đã giải quyết xong chưa? Nếu không giải quyết được, nói không chừng tôi có thể giúp đỡ.” Hoắc Hoành đẩy xe đi một vòng rồi dừng lại đối diện với cô.
“Không, không cần đâu
Tôi...” Nhiếp Nhiên chợt nghĩ, Hoắc Hoành đã biết căn phòng này rồi thì chắc chắn anh ta sẽ kiểm tra, chi bằng cứ nói rõ ràng: “Chủ nhà này sắp đòi nhà, cho3nên tôi quay về để dọn dẹp thôi.” “Đây không phải là căn hộ của cô?” “Tất nhiên là không rồi, tôi lấy đâu ra căn hộ riêng chứ?” Nhiếp Nhiên mỉm cười, đi vào bếp rót cho anh ta một cốc nước ấm.
“Tôi giúp cô mua lại là được mà.” Hoắc Hoành nhìn bốn phía, gật đầu nói: “Tổng thể hơi nhỏ một chút, nhưng cô ở một mình là vừa, sau này đi lấy chồng thì ở đây cũng để không.” Nhiếp Nhiên bưng chén trà qua đưa anh ta, “Ngài Hoắc thật là biết đùa quá, làm sao tôi có thể để ngài Hoắc mua nhà cho chứ?” “Tại sao lại không được?” Hoắc Hoành nhận lấy cốc1trà, cười hỏi
“Đương nhiên, tôi chẳng phải là người thân của anh, làm sao lại vô duyên vô cớ nhận được chứ?” Nhiếp Nhiên thấy Hoắc Hoành càng ngày càng bất bình thường, cứ cho rằng có tiền mua nhà thì cũng nên mua cho con gái anh ta, mua cho cô thì là cớ gì cơ chứ! Hoắc Hoành xoay ly trà, miệng ngậm cười, nhìn cô chằm chằm, “Nếu cô muốn thì không phải là không thể được.”
Thần sắc của Nhiếp Nhiên như chao đảo một chút, có lẽ bị những lời của anh ta dọa cho sợ rồi
Người thân ư? Nhiếp Nhiên không nghĩ mình được anh ta xem như là chị gái hay em gái gì cả.
Nhìn8thế nào cũng đều có cảm giác giống người yêu.
Trong lòng thi cười lạnh mà lại không dám để lộ ra, Nhiếp Nhiên chỉ có thể miễn cưỡng cười to: “Ha ha ha ha, ngài Hoắc quả thật là thích nói đùa!”
Hoắc Hoành nghiêng đầu như tự nói với chính mình: “Tôi giống như đang đùa lắm à?” Nhiếp Nhiên khẳng định: “Đúng thế!” Hoắc Hoành thấy dáng vẻ nhỏ bé của cô ngồi nghiêm chỉnh, không nhịn được cười, liền chuyển chủ đề, “Có gì ăn không? Tôi vội vàng tới đây nên hơi đói rồi.”
Nhiếp Nhiên nhíu mày: “Trong nhà không còn gì ăn cả, tôi gọi đồ ăn ở ngoài về nhé!”
Cô ngồi xổm xuống, lục trong ngăn9tủ xem có đơn hàng gọi đồ bên ngoài về không
Cô quên mất rằng mình vừa tắm xong nên trên người chỉ mặc đúng một chiếc áo phông mỏng, vừa ngồi xổm xuống là hai khối thịt non mềm đã được đẩy lên
Hoắc Hoành ngồi đó vừa vặn nhìn thấy hết.
Yết hầu anh ta không khống chế được mà không ngừng chuyển động, ánh mắt cũng tối sầm lại.
Chương 82: Lại bị con sói độc ác này hãm hại rồi
Không có nước thịt, lại không thể ăn trứng, Nhiếp Nhiên thật sự không biết nấu cho anh ta ăn cái gì mới được đây
Vắt óc suy nghĩ khá lâu, cuối cùng đành nấu cơm, sau đó...
“Đây là cái gì?”
Chờ đến khi trời tối rồi, khó khăn lắm mới thấy cơm được bày ra bàn, vậy mà Hoắc Hoành lại thấy một bát cơm nồng nặc mùi xì dầu, anh ta nhíu mày.
Nhiếp Nhiên ngồi bên cạnh chỉ vào bát cơm: “Cơm trộn xì dầu.”
“Cơm trộn xì dầu?”
Chương 83: Tôi đặc biệt đến tìm cô đấy
7hìn thấy dáng vẻ suy nghĩ của cô, Hoắc Hoành kéo tay cô, vỗ nhẹ vào sofa bên cạnh “Ngồi xuống đi.”
Dáng vẻ như gọi chó gọi mèo vậy
Chẳng qua là cô đang mải nghĩ về mục đích anh ta đến đây nên không để ý đến hành động vừa rồi, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh ta
Hiếm khi thấy dáng vẻ nghe lời thế này của cô, Hoắc Hoành dịu dàng hỏi: “Có chuyện gì à?” “À, tôi tưởng anh đến Nam Thành có việc.” Ánh mắt của Hoắc Hoành dừng lại trên người Nhiếp Nhiên, một lúc sau mới mở miệng nói: “Tôi cố ý đến Nam Thành để tìm cô đó.” Lại nữa rồi!
“Ngài Hoắc thật sự là thích...” Nhiếp Nhiên định nói nốt hai chữ còn lại thì Hoắc Hoành đã nhàn nhạt nói: “Tôi không hề đùa.” “...” Nhiếp Nhiên kinh ngạc quay về phía anh3ta.
Mặc dù giọng anh ta bình thản nhưng ánh mắt anh ta lại rất thật lòng
Nhất thời Nhiếp Nhiên không biết nên nói gì.
Chương 84: Tôi đặc biệt đến tìm cô đấy
7hìn thấy dáng vẻ suy nghĩ của cô, Hoắc Hoành kéo tay cô, vỗ nhẹ vào sofa bên cạnh “Ngồi xuống đi.”
Dáng vẻ như gọi chó gọi mèo vậy
Chẳng qua là cô đang mải nghĩ về mục đích anh ta đến đây nên không để ý đến hành động vừa rồi, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh ta
Hiếm khi thấy dáng vẻ nghe lời thế này của cô, Hoắc Hoành dịu dàng hỏi: “Có chuyện gì à?” “À, tôi tưởng anh đến Nam Thành có việc.” Ánh mắt của Hoắc Hoành dừng lại trên người Nhiếp Nhiên, một lúc sau mới mở miệng nói: “Tôi cố ý đến Nam Thành để tìm cô đó.” Lại nữa rồi!
“Ngài Hoắc thật sự là thích...” Nhiếp Nhiên3định nói nốt hai chữ còn lại thì Hoắc Hoành đã nhàn nhạt nói: “Tôi không hề đùa.” “...” Nhiếp Nhiên kinh ngạc quay về phía anh ta.
Mặc dù giọng anh ta bình thản nhưng ánh mắt anh ta lại rất thật lòng
Nhất thời Nhiếp Nhiên không biết nên nói gì.
Hai người cứ yên lặng nhìn nhau.
Đúng lúc Nhiếp Nhiên định làm gì đó để phá vỡ bầu không khí lúng túng này thì một tiếng “tạch” đột nhiên vang lên
Đèn trong phòng bỗng nhiên vụt tắt, bóng đêm bao trùm tất cả.
Nhiếp Nhiên cảnh giác đứng dậy nhìn bốn phía xung quanh, “Xảy ra chuyện gì vậy?” “Đừng sợ, chắc là đứt cầu chì thôi, để tôi bảo A Hổ đi xem.”
Hoắc Hoành1rút điện thoại từ trong túi ra, chưa kịp gọi đi thì chuông điện thoại đã vang lên
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng anh ta lạnh bằng, chờ A Hổ trả lời sau đó dừng lại vài giây mới nói tiếp: “Tôi biết rồi.” Trong bóng tối, ánh sáng của các vì sao lọt vào nhà qua ô cửa sổ, Nhiếp Nhiên có thể nhìn thấy đôi mắt đen sáng lấp lánh của anh ta.
Cô nhận thấy mình đã phản ứng quá mạnh rồi, điều này cũng không thể trách cô, kiểu tắt đèn giết người này trước đây cô đã gặp rất nhiều.
May là Hoắc Hoành chỉ nghĩ đơn giản có phản ứng thể vì sợ hãi.
Nhiếp Nhiên ngại ngùng ngồi lại trên8sofa, không nói một lời.
Chiếc đồng hồ treo tường cứ kêu tích tắc tích tắc theo dòng chảy của thời gian
Không có TV để giết thời gian cũng đành, đằng này đến điều hòa cũng vì cháy cầu giao mà tắt rồi.
Nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng lên
Nhiếp Nhiên ngồi trên ghế sofa bắt đầu thấy khó chịu
Mặc dù cô thường xuyên luyện tập dưới trời nắng gắt, nhưng với kiểu không khí này, Hoắc Hoành lại ở bên cạnh, sự lo lắng trong lòng Nhiếp Nhiên còn tăng cao hơn cả thân nhiệt.
Người này sao bây giờ còn chưa đi vậy? Còn định ở đây đến bao giờ? “Sao thế?” Dường như thấy Nhiếp Nhiên có hành động gì đó, Hoắc Hoành9hỏi một câu, sau đó nắm chặt lấy tay cố
Giây thần kinh của Nhiếp Nhiên trở nên căng thẳng.
Chương 85: Cưỡng hôn trong bóng tối
7��Cô rót cho tôi một cốc với nhé!”
Giọng của Hoắc Hoành gọi với phía sau, Nhiếp Nhiên không cam tâm tình nguyện “ùm” một tiếng, sau đó đi vào bếp
Thật là biết sai bảo người khác! Lúc cô đi ra, hai tay bưng hai cốc nước lạnh, cô đưa một cốc ra trước mặt Hoắc Hoành, “Ngài Hoắc, nước của anh.”
“Cảm ơn!”
Hoắc Hoành đưa tay ra đỡ lấy cốc nước, nhưng không hiểu sao, chắc là do trong phòng quá tối mà Nhiếp Nhiên vừa đưa cốc nước qua thì “áo” một cái, nước đổ hết lên quần anh ta, cốc nước cũng rơi xuống đất
Hoắc Hoành hơi cau mày lại nhưng thần thái trên khuôn mặt vẫn vô cùng đẹp
“Á! Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý đâu! Xin lỗi! Xin lỗi anh!” Biểu cảm của cô vô cùng căng thẳng, cô rút ra3mười mấy tờ giấy chà liên tục lên chỗ đổ nước ở quần của Hoắc Hoành
Trong lòng vô cùng buồn bã, sớm biết thế này cô đã rót một cốc nước nóng rồi! Trái lại Hoắc Hoành ngồi trên xe lăn lại vô cùng bình tĩnh, nhìn cô bận rộn lau nước trên đùi mình mà không nói câu nào.
Một lúc sau anh ta mới thấp giọng gọi một tiếng: “Diệp Lan.”
Âm thanh đó đúng là mờ ám.
“Hả?” Nhiếp Nhiên ngẩng đầu lên thì cảm thấy gáy mình bị giữ lại, một giây sau một nụ hôn ấm áp ập đến.
Nhiếp Nhiên thấy đầu óc mình như bị nổ tung
“T..
Ư..
ưm” Cô từ chối một cách vô thức, dùng lực đẩy anh ta ra, tức giận gọi cả họ cả tên: “Hoắc Hoành! Anh làm gì đấy!” Trong bóng tối, tròng kính của Hoắc Hoành lóe sáng,1anh ta túm lấy cằm Nhiếp Nhiên, ép cô ngẩng đầu lên, miệng lộ rõ vẻ đắc ý: “Cô nói làm cái gì cơ?” Rồi anh ta lập tức ôm chặt cô vào lòng, cúi người nhằm đúng đôi môi cô một lần nữa
Đôi môi mà anh ta ao ước bao đêm, cuối cùng cũng được nếm thử, vừa mới chạm vào đôi môi mềm mại ấy anh ta đã cảm thấy hạ thân căng cứng.
Lúc cô xin nghỉ phép, ngày nào trong đầu anh ta cũng mơ về âm thanh mê hồn mà hôm trước anh ta đã nghe trộm được.
Tay anh ta vô thức càng ghì chặt hơn.
“Này! Um! Hoắc.
ừm...”
Nhiếp Nhiên cảm thấy eo mình như gãy đi, môi bị anh ta giày vò đến nỗi tê rần rồi
Ngoài việc giãy giụa phản kháng ra thì cô chỉ biết cắn chặt mối lại
Cuối cùng8không nhẫn nhịn nữa, Nhiếp Nhiên đấm một cái vào mạng sườn anh ta, quả nhiên Hoắc Hoành kêu lên một tiếng, lực ở tay cũng giảm đi vài phần.
Nhiếp Nhiên cũng nhân cơ hội này mà thu người lại, tát cho anh ta một cú trời giáng
“Bốp...” Âm thanh của cái tát vang lên trong căn phòng tối.
Chương 86: Một cái tát đổi lấy một nụ hôn, đáng giá lắm!
Hoắc Hoành nói bình thản: “Đầu tiên là thu hút sự chú ý của tôi, sau đó là mượn cớ xin nghỉ, không phải là kể lạt mềm buộc chặt sao?”
Lạt mềm buộc chặt! Thế mà anh ta cũng nghĩ ra được
“Ngài Hoắc, tôi nghĩ là anh hiểu lầm rồi! Rõ ràng là tôi có việc gấp phải xin nghỉ, không phải là mượn cớ.” Giọng của Nhiếp Nhiên vô cùng lạnh lùng
Cổ lau đi lau lại môi mình sau đó ngồi xuống dọn dẹp những mảnh vỡ lúc nãy
Hoắc Hoành thấy cô lộ rõ ra sự cự tuyệt lãnh đạm đến vô cùng, anh ta yên lặng một lát rồi lại nói bằng chất giọng trầm ấm: “Coi như là tôi hiểu lầm cô, vậy thì Diệp Lan, cô tát tôi một cái mà không sợ3phá hỏng công việc của mình sao?”
Tay cô run run dọn dẹp mảnh thủy tinh vỡ dưới sàn
Hoắc Hoành nói thế là có ý gì? Là muốn Lưu Chấn đuổi việc mình sao?
Không, không thể nào! Cô khó khăn lắm mới được Lệ Xuyên Lâm đồng ý cho tiếp tục hoàn thành nốt nhiệm vụ
Vừa nghĩ đến đó tay cô chẳng may bị cửa vào
“Á!” Tay bỗng nhiên bị thương, máu đỏ dần chảy ra
“Sao lại không cẩn thận như thế?” Hoắc Hoành di chuyển gần đến xem vết thương trên tay cô
“Tôi..
tôi không sao...” Bây giờ Nhiếp Nhiên thật sự là không muốn tiếp xúc với anh ta, chỉ muốn rút tay mình lại.
“Bị cứa một vết to như thế này, sao lại không sao chứ?”
Thật là, biết thế thì nãy đã không dọa cô rồi.
Nhìn1vết thương chảy máu, Hoắc Hoành hơi ân hận, tiếp đó anh ta nhanh chóng đưa ngón tay của cô vào miệng mình.
Trong nháy mắt, Nhiếp Nhiên mở to mắt kinh ngạc nhìn anh ta
Cái người này, điên rồi sao!
Cảm giác cái lưỡi ấm nóng trong miệng anh ta đang đảo qua đảo lại trên ngón tay của mình khiến cô thực sự càng muốn rút tay về
“Đừng động đậy!” Hoắc Hoành ra lệnh, lúc này Nhiếp Nhiên không dám cử động nữa.
Sợ chọc giận ông chủ này, hại bản thân đã bị đuổi việc là chuyện nhỏ nhưng không hoàn thành được nhiệm vụ thì là chuyện lớn.
Hoắc Hoành nhìn sáng vẻ hít thở sâu cố gắng không cử động của cô, ánh mắt bỗng hiện nên ý cười, đầu lưỡi cuốn tròn lấy ngón tay8của cô và hút vào
Đến khi đầu ngón tay tê dại đến mức bất thường thì Nhiếp Nhiên không nhịn nổi nữa.
Đây đích thị là lưu manh lợi dụng mà!
“Ngài Hoắc, anh mà hút vào nữa thì sơn móng tay của tôi cũng bị anh ăn sạch mất, trong đó có thành phần hóa học, nuốt vào bụng sẽ có hại cho não.” Cô đè nén sự kích động muốn thẳng tay cho anh ta ăn một cú đấm, nói nhỏ để nhắc nhở.
Thật ra cố định nói những điều buồn nôn hơn với anh ta, ví dụ như là cái móng tay này đã từng gãi chân, nhưng sợ là bát cơm của mình đang nằm trong tay người khác nên cô chỉ dám nói nhẹ nhàng như vậy thôi
Quả nhiên, vẻ mặt Hoắc Hoành cứng9đờ, cuối cùng cũng phải bỏ tay của cô ra khỏi miệng.
Cô gái này đúng là biết cách chọc tức người khác! “Quả nhiên không chảy máu nữa, thật sự là vô cùng cảm ơn ngài Hoắc.” Sau khi cố tình nói điều buồn nôn, Nhiếp Nhiên vẫn còn cười nói cảm ơn nữa chứ! Đến nỗi Hoắc Hoành muốn nổi điên
Thấy anh ta ngồi ở đó mà mãi chẳng nói gì, Nhiếp Nhiên cũng không thèm để ý đến anh ta, cúi đầu làm nốt việc của mình
Chương 87: Bị nhị thiếu ko đến tức nghẹn
“Theo như đã thỏa thuận thì mỗi ngày sau khi tan làm đến chỗ tối nấu ăn cho tôi.”
“Hả?” Nhiếp Nhiên nhất thời không biết phản ứng thế nào, chỉ đứng ngây ra đấy nhìn anh ta
“Có vấn đề gì không?” Nhiếp Nhiên lấy lại tinh thần, lập tức lắc đầu, “Không, không vấn đề gì.” Nhưng tại sao cô lại có cảm giác không đúng ở đâu đó? Cô đánh anh ta là vì anh ta cưỡng hôn mình, tại sao cuối cùng cô lại là người sai? “Vậy lúc nãy anh làm thế với tôi, anh cũng nên giải thích gì đó chứ!” Nhiếp Nhiên ngẩng đầu, ngang ngược nhìn anh ta
Đôi mắt thâm sâu của Hoắc Hoành ánh lên3ý cười: “Bị ma làm, nhất thời hồ đồ, có tính là giải thích không?” “...” Vậy tôi đánh anh có thể coi là nhất thời hồ đồ không? Khuôn mặt của Nhiếp Nhiên ngập tràn sự bất mãn, miệng Hoắc Hoành khẽ cong lên: “Hay là tôi cho cô hồn trả lại nhé!” Nói rồi, anh ta liền đưa người gần tới trước mặt cô
Nhiếp Nhiên lùi về phía sau, con ngươi trợn trừng, cô lập tức nói: “Vậy nếu tôi cho anh đánh lại thì có phải là tôi sẽ không cần phải nấu cơm nữa đúng không?”
Hoắc Hoành nghe xong, nét cười trên khuôn mặt vẫn không thay đổi: “Tôi không đánh phụ nữ.”
Cái cớ này, cô phục!
Cô thật1sự không thể nuốt trôi cục tức này, hết lần này đến lần khác phải nhắc nhở bản thân phải nhịn, phải nhẫn nhịn! “Ngày mai tôi đến đón cô.” Hoắc Hoành thấy cô nghiến răng nghiến lợi thì thấy tâm trạng mình rất vui, đẩy xe ra phía ngoài cửa.
“Không cần đâu, thứ hai tuần sau tôi mới đi làm, hôm nay mới là thứ sáu, tôi muốn ở đây nghỉ thêm hai ngày.” Nhiếp Nhiên trả lời một cách tức giận
Chiếc xe lăn dừng lại, Hoắc Hoành quay đầu lại cười: “Tôi nói là ngày mai cô đưa tôi đi ra ngoài chơi một chút, dù gì đây cũng là quê của cô, chắc là cô biết nhiều chỗ vui8lắm nhỉ?” Đi dạo đâu đó? Dạo cái gì chứ? Cô vừa đến đây đã bị đưa ngay đến trại huấn luyện, làm sao mà biết được chỗ nào vui.
Ngày mai đi với anh ta, chẳng may lộ ra thông tin gì để anh ta nghi ngờ, đến lúc đó Lệ Xuyên Lâm lại đến làm phiền cô!
Nhiếp Nhiên tìm một cái cớ: “Ở đây mặc dù là quê của tôi, nhưng tôi cũng chưa đi hết, tôi có lẽ là không giúp được ngài Hoắc rồi.”
Hoắc Hoành lặng im một lát rồi nói: “Như vậy đi, tối nay cô chịu khó một chút tìm tài liệu trên mạng, sau đó ngày mai đưa tôi đi chơi.” Cái gì? Tôi nay vất9vả một chút á?
Này! Rõ ràng là cô có ý từ chối! Anh ta là không hiểu thật hay giả vờ không hiểu vậy?” Nhiếp Nhiên chưa kịp từ chối thì anh ta đã nói: “Mai gặp nhé!” Gặp cái đầu anh ấy! Nhiếp Nhiên tức giận ngồi trên sofa.
“Cô không tiên tôi sao?” Giọng của Hoắc Hoành lại u ám vang lên
Nhiếp Nhiên đang ngồi trên ghế sofa lập tức nghiến răng kèn kẹt.
Hoắc Hoành đáng chết, lại còn được voi đòi tiên!
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này, cô phải tìm cơ hội đặt hơi cay vào xe của Hoắc Hoành, cho anh ta sặc chết đi!
“Tất nhiên là phải tiến chứ!” Nhiếp Nhiên cố nén vết thương7lòng lại, nghiến răng cố cười một cái, bước qua đó, “Tôi mở cửa cho ngài Hoắc.”
Chương 88: Lừa đảo thất bại
7ề đến phòng, cô bắt đầu phải chuẩn bị tài liệu thông tin để mai đi chơi.
Đến khi Nhiếp Nhiên tính xong những địa điểm cần đến để đi đủ trong một ngày, cô mới đi tắm rồi đi ngủ.
Một đêm bình yên trôi qua
Cho đến khi tiếng chuông điện thoại réo rắt chói tai vang lên làm cô tỉnh giấc.
Nhiếp Nhiên nhăn nhó, mắt vẫn chưa mở, tay quờ quạng bên cạnh giường để tìm điện thoại nghe máy, giọng ngái ngủ: “Alo.” Đầu giây bên kia truyền đến một tiếng cười trầm ấm: “Vẫn chưa dậy sao?”
Hoắc Hoành?
Nhiếp Nhiên bỗng chốc mở to mắt, nhảy phắt từ trên giường xuống, “Không, đâu có, tôi dậy rồi, tôi đã dậy rồi!” Nghe giọng hoảng hốt của cô, miệng Hoắc Hoành khẽ cong lên, “Vậy cô ra mở cửa đi,3tôi đã đứng dưới nhà rồi.”
“Cái gì?”
Nhiếp Nhìn nhìn mình trong gương, đầu tóc rối bù, mặc quần đùi áo ba lỗ, cô xem đồng hồ trên tay, mới có sáu giờ sáng mà.
Người này bị điên à, mới sáu giờ sáng đã đến nhà người khác làm gì không biết!
“Sao thế? Có vấn đề gì sao?” Dường như nghe thấy đầu dây bên kia Nhiếp Nhiên càu nhàu gì đó, Hoắc Hoành cười nhạt nói: “Nếu cô vẫn chưa xong thì cứ từ từ thôi, không sao, tôi ở dưới chờ cô.”
Từ từ thôi sao?
Để cho Hoắc Nhị thiếu của Hoắc thị đứng dưới hẻm chờ cô ư? Cô chán sống rồi sao?
Nhiếp Nhiên thở dài một cái, điện không chịu được, “Không sao đâu, tôi lập tức xuống đây, ngài Hoắc chờ một chút nhé!”
Cô đánh răng rửa1mặt thay quần áo rồi lập tức chạy xuống dưới nhà
Khi mà cô chạy như bay xuống đón anh ta thì Hoắc Hoành trong xe lại thấp giọng nói một câu: “Cô từ từ thôi, vội gì chứ?” Nói xong, anh ta liền mở cửa xe phía sau ra.
Nhiếp Nhiên vốn định ngồi ở ghế trên, nhưng bây giờ không còn cách nào, đành phải chui vào.
Cô cười gượng, “Ngài Hoắc dậy sớm quá.” “Bởi vì vô cùng mong đợi chuyến đi chơi ngày hôm nay mà tôi dậy hơi sớm chút thôi.”
Mong đợi của anh chính là sự mệt mỏi của tôi! Trong lòng Nhiếp Nhiên lại vang lên một câu.
“Cô Diệp, điểm đến đầu tiên của chúng ta là ở đâu?” Hoắc Hoành hỏi
“Ừm, đồ ăn sáng ở phố Thiên Đầu khá ngon, chúng ta qua đó đi
Tôi8nghĩ là ngài Hoắc vẫn chưa ăn sáng đâu.” “Cô thật là chu đáo quá!” Hoắc Hoành mỉm cười, sau đó dặn dò A Hổ đi về phía phố Thiên Đầu
“Ở đó có một cửa tiệm rất ngon, nghe nói là một cửa hàng đã có cả trăm năm rồi.” “Thế à?” Hoắc Hoành khẽ liếc mắt cười.
Không lâu sau, xe đã dừng trước cửa của cửa hàng trăm năm tuổi
Trước cửa có cả một hàng dài người xếp hàng, chờ đến lượt bọn họ thì có khi chẳng còn gì ăn nữa rồi
Nhiếp Nhiên nhìn đồng hồ, mới có 6:30 mà sao đã đông thể kia, nếu mà không biết thì sẽ nghĩ đây là bệnh viện mất, mới sáng ra đã có bao nhiêu người xếp hàng rồi
Ban đầu cố định mời anh ta, nhân tiện thì cũng9là chiêu đãi bản thân mấy ngày nay tập luyện vất vả
Ai..
xem ra lỡ mất rồi.
Chương 89: Gặp phải côn đồ
7e đi từ từ đến chỗ quay đầu sau đó đi vào một cái hẻm nhỏ.
A Hổ sắp xếp đầu vào đấy cho Hoắc Hoành xong, tự giác quay lại xe, chỉ để lại Nhiếp Nhiên với Hoắc Hoành ngồi ở một tiệm ăn vỉa hè
Bởi vì tiệm này ở trong ngõ và bây giờ vẫn còn sớm nên khác trong tiệm rất ít
Bà chủ nhiệt tình chạy tới, “Xin hỏi hai vị muốn dùng gì?”
Hoắc Hoành không nói câu nào, chỉ nhìn sang phía Nhiếp Nhiên, rõ ràng là muốn cô gọi đồ
Đúng là kiểu thiếu gia ăn sẵn quen thân.
Trong lòng cô chán ghét vô cùng, sau đó cô nhìn thực đơn: “Há cảo áp chảo, bánh trứng cuộn, với mì3nước mỗi loại hai suất.” Nhiếp Nhiên gọi xong mới A Hổ đã từng nói rằng tên này dị ứng với trứng, vì thế cô liền gọi bà chủ quán lại, “Không ăn bánh trứng cuộn nữa, tôi muốn đổi sang bánh bao xoắn ốc, mì nước cũng chuyển thành cháo bí ngô.”
Nhiếp Nhiên cảm thấy Hoắc Hoành luôn ngồi trên xe lăn nên bụng dạ chắc cũng không được tốt, ăn chút cháo thì tốt hơn
“Được, tôi biết rồi! Hai vị ngồi chờ một lát nhé! Có ngay đây.” Bà chủ nói rồi đi thẳng vào quầy hàng
Hoắc Hoành không ngờ rằng Nhiếp Nhiên lại nhớ đến chuyện mình dị ứng với trứng, thậm chí đến mì cũng chuyển thành cháo dinh1dưỡng.
Chuyện này thật sự khiến cho Hoắc Hoành thấy kinh ngạc.
Rất nhanh bữa sáng đã được bày ra, mùi thơm thật hấp dẫn, há cảo áp chảo rất nóng phát ra cả tiếng xèo xèo, màu vàng của cháo bí ngô cùng với mùi thơm ngọt ngào thật sự là mê đắm
Hai người vừa mới cầm đũa lên ăn thì nghe thấy âm thanh ồn ào huyên náo ở đầu ngõ vọng đến.
Ngay sau đó, mười mấy tên lưu manh trong đó có một tên tóc dài lởm chởm bước đến nói oang oang: “Thu tiền bảo kê đây, nhanh lên đưa tiền bảo kê đây!”
Bà chủ vội vàng cười nói: “Đại ca, tôi vừa mới mở hàng, vẫn chưa có tiền nộp8đâu.” Tên tóc vàng cầm đầu đập mạnh tay xuống bàn: “Mẹ kiếp! Tao không cần biết mày mở hàng lúc nào, bây giờ tao muốn thu phí bảo kê, nhanh lên!” Nói xong, hắn đạp một phát vào chiếc bàn trống bên cạnh
Mấy người khách xung quanh nhìn thấy mấy tên đấy thì ngay lập tức trả tiền, không cần biết là đã ăn hay chưa liền vội vàng rời đi
Trong nháy mắt cả cửa hàng trên vỉa hè chỉ còn lại mỗi bàn của Nhiếp Nhiên
Nhiếp Nhiên vẫn ngồi yên ăn cháo bí đỏ như không có chuyện gì xảy ra, khiến người khác nhìn vào cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ
Hoắc Hoành nhìn dáng vẻ bình thản của Nhiếp Nhiên9thì nói khe khẽ một câu: “Cô không sợ sao?” Nhiếp Nhiên đang ăn cháo bỗng giật mình nhớ ra
Chết thật! Cô quên mất! Bây giờ cô phải là con thỏ để mới đúng
Gặp loại lưu manh thế này đáng ra cô phải bỏ chạy giống đám người lúc đấy mới đúng
“Sợ! Sợ chứ! Hay là chúng ta cũng chạy đi ngài Hoắc” Nhiếp Nhiên cố nhét thêm mấy miếng há cảo áp chảo vào miệng, định đứng lên trả tiền rồi đưa Hoắc Hoành đi thì đột nhiên có tiếng gọi phía sau: “Đứng lại!”
Chương 90: Vì nhiệm vụ mà phải nhẫn nhịn
7��Đừng, mày thích ăn như thế thì hôm nay tao cho mày ăn nhiều một chút nhé!” Tên tóc vàng quay đầu lại nói với bà chủ: “Nào, cho nó 20 suất há cảo áp chảo! Hôm nay tạo cho nó ăn đến chết luôn!”
“Lục gia, Lục gia đừng như vậy mà, cô ấy chỉ là một cô gái bình thường thôi mà, lại còn đi cùng người tàn tật thể, thật là đáng thương, anh bỏ qua cho cô ấy đi! Khoản tiền này chiều nay tôi sẽ đưa cho anh có được không?” Bà chủ cuống cuồng chạy đến trước mặt Nhiếp Nhiên xin tha cho cô
Ai ngờ tên tóc vàng ấy đẩy bà một cái, “Không được, hôm nay ông đây muốn nhìn thấy nó ăn, ở địa bàn của ông đây mà3lại dám huênh hoang như thế! Thích chết rồi!” Thế nhưng bà chủ vẫn níu tay hắn cầu cứu cho Nhiếp Nhiên: “Lục gia, hai suất này thực ra là nhiều lắm rồi, đến lúc ấy ăn đến nỗi xảy ra chuyện gì thì có phải anh cũng bị phiền phức không?” “Sợ gì chứ, đây là địa bàn của ông đây, ai cũng phải nể ông đây vài phần
Hôm nay ông đây phải dạy bảo con nha đầu này mới được! Bà cút ra!” Nói xong, hắn đạp bà chủ một đạp xuống đất.
Bà chủ thực sự không biết làm gì, chỉ biết miễn cưỡng bưng đồ lên
Tên tóc vàng giẫm một chân lên ghế, chỉ vào phần há cảo áp chảo nói với Nhiếp Nhiên: “Ăn đi!” Nhiếp Nhiên để tay trên đùi nắm1chặt không động đậy, mắt nhìn xuống, không nhìn rõ biểu cảm sắc mặt
Tên kia thấy cô không có động tĩnh gì thì nghĩ rằng cô bị dọa cho sợ rồi, vô cùng đắc ý lấy cây gậy sắt trên tay chọc chọc vào vai cô, “Ăn nhanh lên, lúc nãy chẳng phải là mày rất thích sao!”
Nhiếp Nhiên vẫn trầm tĩnh không nói gì, nhưng nếu nhìn gần thì có thể nhìn thấy sự tức giận đã lan vào tận đáy mắt cô.
Thế nhưng Hoắc Hoành ngồi bên cạnh cô lại không hề tỏ ý muốn giúp đỡ cô.
Bởi vì anh ta đã thấy sự tức giận đang dần xâm lấn cô nhưng anh ta lại vô cùng chờ đợi xem cô gái này sẽ làm gì.
Phải biết rằng, tính khí của cô gái này8không tốt đâu
Thế nhưng, khi mà anh ta đang vô cùng chờ đợi thì lại cảm thấy mọi sự tức giận của người con gái bên cạnh bỗng dưng tan biến đi hết
Chỉ thấy cô ngẩng đầu, cầm lấy đũa bắt đầu ăn
Bắt đầu ăn rồi? Cô gái này điên rồi sao, định ăn hết 20 đĩa thật à? Thực sự không phải là điên, mà là nhịn!
Hoắc Hoành vốn không tin tưởng Nhiếp Nhiên lắm, nếu mà cô có bất kì hành động khác thường nào, anh ta nhất định sẽ không bỏ qua cho cô đâu! Điều này Nhiếp Nhiên rất rõ.
Vậy nên, cô nhất định phải nhịn!
Chương 91: Anh hùng cứu mỹ nh n
7��Đúng thế, ở đây đại ca nói gì là cứ y như thế mà làm, ai dám huênh hoang, tôi giết nó đầu tiên!”
“Đúng thế, kẻ nào dám đắc tội với đại ca, anh em chúng ta sẽ tìm hắn lấy mạng!”
Bọn người đối diện hùa vào nịnh nọt nhau, tên tóc vàng cũng vì thế mà tâm trạng trở nên vô cùng đắc ý
Nhưng Hoắc Hoành ngồi ở bàn nghe thấy thứ âm thanh ồn ào ấy, lại nhìn thấy hai đĩa há cảo bị Nhiếp Nhiên nhét vào miệng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa
“Đừng ăn nữa!” Hoắc Hoành nắm chặt lấy tay cô, ra lệnh
Tên tóc vàng nghe thấy Hoắc Hoành nói xong, lấy chân giẫm nát chiếc ghế: “Cái quái gì thế? Nó không ăn3chẳng lẽ mày thay nó ăn chắc? Nói cho mày biết, đây là địa bàn của tao, tao nói gì là cứ thế mà làm, nó bắt buộc phải ăn hết!” “Từ lúc nào mà đây trở thành địa bàn của mày vậy?” Giọng Hoắc Hoành lạnh như băng
Tên tóc vàng đưa mắt nhìn Hoắc Hoành dò xét, sau đó bước tới, “Ái chà! Thằng què này ở đây làm ra cái vẻ vĩ đại gì chứ! Hay là lại muốn ăn đòn!” Nói rồi hắn liền đưa tay lên.
“Đừng đánh anh ấy!” Nhiếp Nhiên mạnh mẽ đứng phắt dậy.
“Sao thế? Đau lòng sao? Được thôi, ăn thêm 20 phần nữa, tao sẽ tha cho nó.” Thân thiết cái quái gì!
Nếu như Hoắc Hoành xảy ra chuyện gì ở đây1thì cô là người bị A Hổ đánh đầu tiên.
Nhiếp Nhiên nhìn chỗ há cảo trên bàn, nếu mà cố ăn nữa chắc cô chết mất
Thời gian giống như trong phim vậy, tay cô đã siết chặt lại rồi.
“Làm sao? Rốt cục là có ăn hay không?”
“Bà chủ, thêm 20 phần nữa.” Cô nói từng chữ xong, lại cầm đũa ăn tiếp
Hoắc Hoành thấy cô vì mình mà làm thế, đôi mắt phảng phất nét buồn, nhưng rất nhanh đã biến mất.
“Ha ha ha, được lắm, cô gái si tình! Vì một thằng què mà không sợ chết!”
Xung quanh đều vang lên tiếng cười
“Được rồi! Chỉ cần mày ăn hết 40 phần tạo sẽ bỏ qua cho nó
Ha ha ha.” Tên tóc vàng vừa cười ầm lên thì nghe thấy8tiếng của Hoắc Hoành.
“Nhưng tạo không định tha cho mày.” Bỗng nhiên, một khẩu súng màu bạc được rút ra từ bên hông của anh ta thoắt cái nhằm thẳng vào thái dương của hắn.
Chương 92: Khí phách của nhị thiếu
7nh..
anh tha mạng cho tôi, là tôi sai rồi, là lỗi của tôi, tôi đáng chết!” Tên tóc vàng nghe thấy tiếng súng xong thì giật mình lăn ngay ra đất, mặt của hắn giờ tái mét lại
“Đi, ăn hết chỗ há cảo kia, không được chừa lại một miếng nào hết.” Đôi mắt Hoắc Hoành quắc lên, anh ta chĩa súng về phía đĩa há cảo trên bàn, ra lệnh cho hắn
“Vâng, vâng, vâng..
tôi ăn luôn đây! Ăn luôn!” Tên tóc vàng bò lên, bàn tay của hắn run đến nỗi không cầm nổi đũa
Mới sáng sớm đã được thấy tên tóc vàng đó ngồi ăn một mạch hết 40 phần há cảo, lúc sắp đứng dậy rời đi thật giống với câu “Đi dọc về ngang”
Nhìn lũ đồng bọn của tên tóc vàng đứng đằng sau đều đang run rẩy, Hoắc Hoành mới thu súng lại, bảo A3Hổ đẩy mình ra xe
Biết tâm trạng Hoắc Hoành lúc này không được vui, Nhiếp Nhiên ngồi bên cạnh cũng lặng yên không nói gì
Giữa thanh thiên bạch nhật nổ súng, thật sự là chẳng kiêng nể gì
Ban đầu Nhiếp Nhiên nghĩ là anh ta sẽ giao cho A Hổ giải quyết, không ngờ rằng giữa chốn đông người như thế anh ta lại tức giận đến mức tự nổ súng
Quả nhiên, khẩu Phật tâm xà lúc tức giận lên thì không thể lường được
Xe chạy như bay, không khí trong xe vô cùng trầm lắng và ngột ngạt
“Tôi thật sự là không đáng để dựa vào sao?” Khi xe dừng ở khu nhà Nhiếp Nhiên ở, Hoắc Hoành mới nói một câu lạnh tanh
“Hả?” Trong phút chốc Nhiếp Nhiên không phản ứng kịp, ngây ngốc nhìn anh ta.
Ánh mắt Hoắc Hoành tối lại, gương mặt cương nghị, “Ban nãy1sao cô không cầu cứu tôi? Có phải là cô nghĩ rằng tôi là người tàn tật, đến một cô gái cũng không bảo vệ được.”
Sau khi cô mơ hồ nghe câu hỏi của anh ta xong thì sắc mặt thay đổi: “Ngài Hoắc nghĩ nhiều rồi, đó là tội trêu chọc người khác nên tôi muốn tự giải quyết.”
“Cô giải quyết! Ăn hết 40 suất há cảo áp chảo là cách giải quyết của cô à?”
Nghe giọng nói đầy tức giận của Hoắc Hoành, Nhiếp Nhiên cũng trầm lắng xuống.
Không ăn thì làm gì được, đánh nhau sao? Sợ rằng lúc ấy phiền phức còn lớn hơn ấy chứ! Hơn nữa, cô đoán chắc rằng Hoắc Hoành nhất định sẽ ra tay, cô tỏ ra đau khổ, đáng thương như thể làm gì có người đàn ông nào đành lòng.
Hoắc Hoành nhìn cô ngoan ngoãn ngồi nghe mình mắng8như thế, trong lòng bỗng cảm thấy không nỡ
Giọng Hoắc Hoành bỗng dịu dàng: “Lần sau nếu gặp chuyện thì nhớ cầu cứu người khác, đừng dùng cách ngốc nghếch thế này nữa, biết chưa?” “Tôi biết rồi.”
Nhìn cô ngoan ngoãn gật đầu, khuôn mặt nhăn nhó của Hoắc Hoành cũng dãn ra bớt một chút: “Ăn nhiều há cảo như thế, bụng có thấy khó chịu không? Hay là tôi đưa cô đến bệnh viện nhé?”
“Không sao đâu.” “Vậy cô về nghỉ ngơi sớm đi, có gì gọi cho tôi.”
Hoắc Hoành dặn dò cẩn thận xong mới để cho cô xuống xe
Nhiếp Nhiên đứng ở dưới nhà như tối hôm qua, chờ xe của Hoắc Hoành đi khỏi, nụ cười yếu ớt của cô bỗng chốc tan biến
Có những chuyện phải chính bản thân mình giải quyết mới được.
Ví dụ như báo thù! Dù ánh nắng ấm áp đang9chiếu lên người cô nhưng vẫn có thể nhận thấy ánh mắt cô vô cùng u tối, cả người lạnh lẽo, sát khí đằng đẵng.
Chương 93: Giết người trong đêm trăng thanh vắng
7��Đại ca nói không sai chút nào!” Bọn chúng ngồi vừa uống rượu vừa chửi bới cho hả giận, mà không để ý đến có người đang đứng ở góc phố mắt đang quan sát bọn chúng
Trời về đêm, tiếng huyên náo cũng dần yên lặng hơn
Tên tóc vàng uống cũng khá nhiều rồi, cầm bình rượu vẫn còn một nửa, vừa đi liêu xiêu vừa không ngừng chửi bới: “Con mẹ nó chứ thẳng..
thằng..
thằng què, lần sau đừng...! Vào tay ông mày..
ông mày giết chết!” Hắn quăng chai rượu, bước từng bước liêu xiêu đi về gần đến cầu thang dưới nhà mình, đang bước lên cầu thang thì thấy sau lưng có gì đó khác lạ
Hắn quay đầu lại hét lên: “Ai? Là ai đó?” Tiếc là không có3ai trả lời
Tóc vàng cứ nghĩ là mình say rượu mà bị ảo giác, vì thế cười ngu ngốc hai tiếng rồi tiếp tục trèo lên cầu thang
Trên chiếc cầu thang cũ kĩ tối om, tên tóc vàng lảo đảo mãi cuối cùng cũng về đến trước cửa nhà, đang loay hoay tìm chìa khóa thì thấy sau lưng ớn lạnh, hắn vô thức quay lại nhìn.
Lúc ấy, bỗng một bóng đen lao tới làm hắn ta giật nảy mình.
Còn chưa đợi tên tóc vàng nói câu nào thì bóng đen kia với ánh mắt lạnh lùng đâm thẳng một nhát dao vào tim hắn.
Tên tóc vàng còn chưa kịp kêu lên một tiếng, chỉ kịp ôm con dao đâm vào ngực mình rồi lăn đùng ra đất
Người đó mở cửa1kéo cái xác vào trong, sau đó nhanh chóng biến mất đi khỏi chiếc cầu thang cũ kĩ.
Thời gian dần trôi, đêm tối đen như mực, những đám mây đen ùn ùn kéo đến khiến người ta cảm thấy vô cùng nặng nề.
Đột nhiên, trên chiếc cầu thang kia lại có một bóng đen lướt qua, chỉ lờ mờ nhìn thấy một bóng dáng nhảy từ trên nóc nhà xuống
Cuối cùng dừng lại ở ngoài sân thượng
Chờ vài giây sau thì nhảy vào một cái ban công, sau đó vặn nắm cửa nhẹ nhàng rồi bước vào phòng
Căn phòng tối om, yên lặng không một tiếng động
Bóng đen ngẩng đầu lên, mũ lưỡi trai lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn, là Nhiếp Nhiên.
Chương 94: Có người là một cái bẫy!
7ẽ nào...
Nhiếp Nhiên lập tức chạy đến phòng khách
Quả nhiên, tên tóc vàng đang nằm dưới sàn, mắt trợn trừng mở to, mặt mày nhăn nhó, vết thương ở ngực đang phun máu
Khắp mặt đất giờ này đang lênh láng máu
Cô ngồi xổm dùng khăn giấy cầm bình rượu cạnh tay tên tóc vàng lên rồi chọc vào vũng máu
Máu vẫn chưa đồng, mùi máu vẫn còn nồng nặc
Tức là người này vừa mới chết
Là ai, lại nhanh hơn cô một bước? Trong lúc ấy, Nhiếp Nhiên liền nghĩ đến vẻ mặt đầy sát khí, tức giận ngút trời của Hoắc Hoành
Lẽ nào là Hoắc Hoành đã giết hắn? Nghĩ kĩ lại thì không phải là không có khả năng đó
Con người của Hoắc Hoành nhìn thì tưởng hiền lành vô hại nhưng cũng là người làm việc trong3bóng tối, những thứ đã ngấm vào máu thì khó mà thay đổi được
Một khi đã bùng nổ thì hậu quả thật khôn lường
Tiếc quá, cô vốn dĩ còn định hành hạ hắn, thế mà hắn lại chết nhẹ nhàng như vậy.
Thật là dễ dàng với hắn quá! Trên đường đi đến đây cô đã nghĩ được vài cách để hành hạ hắn, vậy mà cuối cùng lại tay không trở về.
Nhiếp Nhiên thất vọng nhìn xác chết một lần nữa, sau đó đang định đứng dậy rời đi thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng xì xầm.
Có người?
Đây là một cái bẫy ư?
Cô khẽ rùng mình, theo bản năng nép vào góc cửa, trong đầu cũng nghĩ đến một vài trường hợp có thể xảy ra.
Lẽ nào Hoắc Hoành cổ tình dùng tên tóc vàng này để thăm1dò mình?
Có thể sáng nay anh ta đã diễn kịch?
Vậy mình chính là gậy ông đập lưng ông
Nếu mà như thế thì tại sao phải giết tên tóc vàng chứ?
Điều này cô vẫn chưa nghĩ ra.
Nhiếp Nhiên nép sát người vào góc cửa, yên lặng chờ cánh cửa được mở ra
“Cót két..” Cửa được đẩy nhẹ ra
Đèn cảm ứng đã quá cũ nên chẳng còn hoạt động bình thường nữa
Nhân lúc sáng tối lập lòe, cô nhanh chóng rời đi với con dao lấy từ thi thể lúc nãy
Trong bóng đêm, người đứng bên ngoài chỉ cảm thấy có một luồng gió chạy qua, liền lùi về phía sau vài bước né đi.
Nhưng không ngờ Nhiếp Nhiên lại dùng chiêu thức quái lạ, tàn nhẫn, xoay người một cái, đá chân mạnh mẽ, dứt khoát mang theo ý giết8người rõ ràng
Người kia lập tức nhảy lên, lấy tay phòng thủ, giơ đùi phải lên đỡ đòn, thân thủ nhanh nhẹn chẳng kém gì Nhiếp Nhiên
Chiếc đèn ban nãy vì một cước lúc này mà sáng lên
Màu cam lờ mờ của đèn đủ để cả hai lộ ra trong mắt của đối phương.
“Sao lại là cậu chứ?” Nhiếp Nhiên nheo mắt lại, kinh ngạc nhìn Lý Kiểu trước mặt.
“Cậu làm ư?”
Trong ánh đèn lờ mờ, Lý Kiêu nhìn thấy vũng máu lênh láng, ánh mắt cô ta lạnh lùng
Cô ta không trả lời câu hỏi của Nhiếp Nhiên mà trực tiếp hỏi ngược lại.