KẾ HOẠCH THEO ĐUỔI VỢ YÊU - Chương 265-266: Đòi lại công bằng nào
Cập nhật lúc: 2025-08-03 03:50:41
“Rầm!”
Trong lúc hỗn loạn, La Thanh Đức hô khẽ một tiếng, cả mấy người đều dùng vai tông mạnh đám người Đỗ gia đang lao lên kia vào cửa kính.
Họ để lại một người đứng bên cạnh Tề Tiểu Tô, có bảy người ra tay tất cả.
Bảy người đàn ông cao to khỏe mạnh đồng loạt xô mạnh mấy người của Đỗ gia vào cửa kính như vậy, tấm cửa kia chịu sao nổi?
Chỉ nghe thấy những tiếng loảng xoảng rất lớn vang lên, cả tấm cửa kính bị đập vỡ nát thành từng mảnh thủy tinh vụn trong chớp mắt.
Mọi người đều ngã sõng xoài chất đống lên nhau.
Nhưng đám người Đỗ gia xui xẻo hơn vì họ quá bị động, mấy người La Thanh Đức tấn công đột ngột, họ không kịp đề phòng, bị đẩy thẳng vào cửa kính, vì thế lực va đập cũng đều do họ hứng cả, mà giờ ngã thế này, bọn họ cũng bị đè xuống dưới.
Mấy người La Thanh Đức chẳng mảy may bị thương gì, còn mấy người bên Đỗ gia lại gào ầm lên đau đớn, cố gắng bò dậy.
Chỉ một chiêu này thôi nhưng bên Tề Tiểu Tô đã hạ gục bảy tám người bên Đỗ gia.
Hiện trường vô cùng thê thảm. Những người khác còn chưa kịp phản ứng gì.
“Đi.”
La Thanh Đức vừa phẩy tay, sáu người còn lại lập tức chạy bổ ra ngoài cửa, tốc độ nhanh kinh hồn, thoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Đúng lúc này, Tề Tiểu Tô lại giơ tay lên.
Lão Đỗ tức đến xanh mặt, quát ầm ĩ: “Thật đúng là quá ngạo mạn, quá ngạo mạn!!! Ở đây mà cũng dám ra tay thế này à!”
Tề Tiểu Tô lườm một cái.
Nếu muốn nói ngạo mạn, thì ai ngạo mạn được bằng lão ta? Không có bất cứ chứng cứ gì chứng minh được rằng cô đã ra tay với Đỗ Tử Thăng, mà lão Đỗ đã đưa cả đống người đến đây thế này. Vừa tới, lão đã bảo mấy người kia xông lên trói cô tới trước mặt lão, không hề cho cô cơ hội nói năng câu gì.
Muốn hạ nhục người khác cũng làm gì có kiểu hạ nhục như vậy.
Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng chuyện lão ta là người lớn tuổi rồi, mà đi cư xử như vậy với một cô gái mới mười mấy tuổi như cô, thì rõ ràng là ỷ thế bắt nạt người khác còn gì.
Nếu cô không phản kháng thì e rằng lần này cô sẽ bị trói ra trước mặt lão ta thật, mà chưa biết chừng lão ta sẽ tát cô ngay lập tức ấy chứ.
Đến lúc đó, cô ăn tát rồi biết đi khóc với ai, kể với ai?
Lúc này, tất cả cảnh sát trong Cục đều xúm lại, có người còn chỉ tay vào Tề Tiểu Tô và La Thanh Đức.
“Các người định làm gì thế hả?”
“An phận một chút!”
Đám Úc Hà Tâm và Đỗ Viên cũng vừa khéo quay về, xuống xe nhìn thấy tình hình bên này như vậy liền cuống cuồng chạy qua. Nhóm cô ta cũng có tám người, túm tụm hết lại thế này càng lộ rõ vẻ yếu thế của ba người bên Tề Tiểu Tô.
“Làm gì thế, làm gì thế? Chuyện gì vậy?”
Úc Hà Tâm tức tối đưa tay rẽ đám người ra, bước qua đống mảnh vỡ thủy tinh trên đất, nhìn thấy ngay Tề Tiểu Tô đang ngồi rất thảnh thơi trên chiếc ghế đặt bên cạnh.
“Tiểu Úc, cô tới đúng lúc lắm, giờ hung thủ sát hại cháu ta cũng ở đây rồi, mau bắt nó đi! Còn nữa, vừa rồi nó còn đánh bao nhiêu người Đỗ gia ta bị thương, món nợ này cũng phải tính cho hết mới được!” Lão Đỗ giận điên người, gào ầm lên: “Ông không cần biết mấy đứa thế nào, cứ tra tấn nó nặng vào là được! Giam nó lại cho ông! Xử bắn đi!”
Nhận được ánh mắt ra hiệu của Đỗ Viên, mấy tay cảnh sát định lao bổ về phía Tề Tiểu Tô, mà lúc này mấy người dân còn lại trong đại sảnh cũng đã bị ép ra về từ lâu rồi.
Đỗ Viên cũng áp lại gần Tề Tiểu Tô, ở Đỗ gia, hắn cũng chỉ là họ hàng xa, cứ ở đây làm một tay cảnh sát quèn mãi nên rất hy vọng có thể nhân cơ hội lần này để lộ diện trước mặt lão Đỗ. Tuy hiện giờ thế của Đỗ gia đã như mặt trời xuống núi rồi, nhưng nếu lão Đỗ chú ý giúp đỡ một chút, thì hắn cũng có chút cơ hội để nở mày nở mặt.
Vì thế, hắn càng tích cực hơn trong chuyện của Tề Tiểu Tô lần này.
Nhưng đúng lúc đó, mấy ánh đèn flash lóe lên khiến bọn họ không khỏi đưa tay lên che mắt.
Không biết Tề Tiểu Tô đã đứng lên từ lúc nào, nép ra sau lưng đám La Thanh Đức, chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu đen đen, rõ ràng thấp bé nhỏ xinh hơn rất nhiều so với cả đám đàn ông cao to đang vây quanh cô.
Úc Hà Tâm quay đầu mới phát hiện có mấy phóng viên không biết đã đứng cạnh cửa ra vào từ bao giờ, đang ra sức chụp ảnh tình hình bên này.
“Cảnh sát Úc, chúng tôi nhận được tin báo nói ở đây có vụ bắt bớ bừa bãi, dùng bạo lực ép cung phải không ạ? Có thể trả lời một số câu hỏi của chúng tôi không?”
“Nghe nói đối phương là một cô gái mới mười mấy tuổi, xin hỏi có chứng cứ chứng minh cô ấy là nghi phạm không?”
Đầu Úc Hà Tâm như muốn nổ tung.
Phóng viên tới từ bao giờ vậy? Phóng viên ở đâu ra thế?
Làm sao phóng viên có thể tới đây được chứ?!!!
Úc Hà Tâm bực đến suýt phát điên, mà lão Đỗ gần như sắp bùng nổ ngay tại chỗ vì không thể tin nổi.
Phóng viên ư?
Cái thứ đang chĩa vào lão kia chẳng phải là camera sao?! Đầu lão như muốn nổ tung, cố gắng nhớ lại xem vừa rồi lão đã làm những gì, đã nói những gì.
Vừa nghĩ lại, lão liền sợ tới mức ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Lão ta vừa nói cái quái gì nhỉ, muốn bắt Tề Tiểu Tô lại tra tấn thật nặng, giam nó lại, xử bắn nó ư?!
Hiện nay không phải lúc mà nhà họ có thể dùng một tay che trời, với địa vị hiện giờ của họ, chỉ cần đối thủ của Đỗ gia lấy được đoạn clip này, thì lập tức có thể đạp Đỗ gia xuống bùn lầy chỉ trong chớp mắt!
Không, nói là đạp xuống hố cứt cũng được ấy chứ!
Trừ khi lão có thể đập nát những chiếc camera đó ngay bây giờ, thì mới có thể khống chế được đám phóng viên này!
Nếu thời điểm này lão Đỗ có thể bình tĩnh lại, ngồi đàm phán điều kiện tử tế với Tề Tiểu Tô, chưa biết chừng rất có thể Tề Tiểu Tô sẽ cho qua chuyện này. Nhưng lão Đỗ đã sống ngang ngược nửa đời người, lại quyết định chọn ngay cách lão vừa nghĩ ra đầu tiên kia.
Lão quát ầm lên: “Bắt hết mấy đứa kia lại cho ông! Đập máy quay của chúng nó đi! Mẹ tiên sư nó, ai cho chúng mày dám to gan quay lung tung hả?!”
Trong tiềm thức, lão Đỗ cho rằng dù sao đây cũng là Cục Cảnh sát, là địa bàn của Úc Hà Tâm, người đều vào đây cả rồi, chỉ cần có thể khống chế họ lại trước, sau đó thì bọn họ và bên cảnh sát muốn nói gì làm gì mà chẳng được?
Vì thế lão hoàn toàn không hề nghĩ chuyện này nghiêm trọng gì.
Nếu là ở chỗ công cộng thì có khi lão còn cảm thấy phiền phức một chút.
Tề Tiểu Tô cười lạnh một tiếng, cô đã đoán được tính cách và hành vi của lão Đỗ ngang ngược thế này rồi mà, chưa gì đã nói muốn bắt người đập máy à?
Mấy người còn lại bên phía Đỗ gia liền hô to rồi lao về phía mấy phóng viên kia.
Lẽ ra lúc này đám Úc Hà Tâm nên khống chế không để chuyện này trở nên xấu hơn, nhưng hỏng ở chỗ trong đội của cô ta có cả Đỗ Viên, là người của Đỗ gia, cũng là kẻ đang vội vàng muốn lộ mặt giành điểm với lão Đỗ.
Hắn cũng lập tức kéo mấy đồng nghiệp bên cạnh xông lên theo, cướp camera của mấy phóng viên kia một cách rất thô bạo.
Tình cảnh nơi này vô cùng hỗn loạn.
Cảnh đã quay được cũng kết thúc luôn ở đây.
Tất cả camera đều bị đập nát vụn, mấy phóng viên kia cũng bị tóm gô hết cả lại.
“Tiểu Nhất, vừa rồi cậu kịp chuyển hết clip trong mấy chiếc camera kia sang rồi chứ?” Tề Tiểu Tô hỏi.
Hệ thống Tiểu Nhất đáp: “Đã chuyển xong hết clip rồi.”
Tốt lắm.
Đến nước này, mục đích của Tề Tiểu Tô cũng đã đạt được. Đương nhiên cô không chỉ đơn giản muốn đến đây gây chuyện như vậy, cô tới để đòi công bằng mà.
“Tề Tiểu Tô, chính mày lôi người đến phải không?” Lão Đỗ tự cho rằng mình đã khống chế được toàn bộ tình hình liền đẩy đứa cháu đang bảo vệ trước mặt mình ra, bước lên hai bước, chỉ thẳng tay vào mặt Tề Tiểu Tô.
Chương 266: Đừng tưởng dễ bắt nạt tôi
La Thanh Đức lập tức dịch sang một bước, chắn trước mặt Tề Tiểu Tô.
Tề Tiểu Tô chợt cười khẽ.
Tiếng cười lảnh lót vang lên trong tình cảnh căng thẳng giương cung bạt kiếm này, hoàn toàn không thể khiến cho bất cứ ai có thể bình tĩnh được, ngược lại, trong lòng họ còn căng thẳng hơn nhiều, bao gồm cả lão Đỗ, Úc Hà Tâm và tất cả những người khác có mặt trong đại sảnh.
Đến thời điểm hiện tại, họ hoàn toàn không tin cô gái trẻ này là một kẻ không có não kéo người đến đây đại náo Cục Cảnh sát.
Chắc chắn cô còn có mục đích khác nữa.
Nhưng rốt cuộc điều gì khiến cho cô không sợ hãi e dè gì thế này? Là ai, hay là thứ gì?
Hiện giờ không có ai biết cả.
“Tề Tiểu Tô, cô cười cái gì?” Úc Hà Tâm ghét nhất là dáng vẻ này của Tề Tiểu Tô. Rõ ràng lần đầu gặp nhau, nó chỉ là một cô nữ sinh trung học đơn thuần, vì sao chỉ qua mấy ngày ngắn ngủi mà cô ta đã không thể hiểu nổi Tề Tiểu Tô rồi?
Hơn nữa, tuy không thích, nhưng cô ta cũng không thể không thừa nhận, Tề Tiểu Tô như thế này chắc chắn sẽ có sức thu hút và quyến rũ cực lớn đối với đàn ông.
Trên người Tề Tiểu Tô có khí chất đặc biệt rất mâu thuẫn. Cô có nhan sắc của thiếu nữ mười tám tuổi, hiện giờ cư xử, giơ tay nhấc chân lại đều có vẻ quyến rũ gợi cảm của phụ nữ trưởng thành, còn có sự tự tin, bình tĩnh và gan góc mà hầu hết những người phụ nữ bình thường không có được.
Những khí chất đặc biệt này kết hợp với nhau, tạo thành một Tề Tiểu Tô cực kỳ khác.
Cô ta còn thoáng hiểu được vì sao Bạch Dư Tây lại thích nó, có lẽ, sẽ còn rất nhiều người đàn ông khác cũng thích nó.
Điều này mới là điểm khiến Úc Hà Tâm cực kỳ khó chịu.
Lúc trước ở thành phố D, cô ta mới là người tỏa sáng như nữ thần. Nhưng hiện giờ lại có người đột ngột xuất hiện cướp hết ánh hào quang của cô ta, thử hỏi, làm gì có cô gái nào chịu được chứ?
“Chị Hà Tâm, mọi người cần gì phải căng thẳng thế ạ?” Tề Tiểu Tô vỗ nhẹ vào vai La Thanh Đức, như muốn nói với anh ta không sao, La Thanh Đức mới chịu lùi sang bên cạnh.
Tề Tiểu Tô nhìn quanh một vòng, rồi lại nhìn về phía Úc Hà Tâm, hỏi với vẻ vô tội: “Lẽ nào không phải các chị vẫn luôn tìm em, muốn em tới đây hỗ trợ điều tra sao ạ?”
Câu nói này thật vô sỉ.
“Đúng là chúng tôi muốn cô tới hỗ trợ điều tra, nhưng chúng tôi có bảo cô mang người tới đây đập phá cửa ra vào sao? Chúng tôi có bảo cô gọi phóng viên đến quay chụp sao?” Úc Hà Tâm hít sâu một hơi, muốn ép ngọn lửa giận của mình xuống.
Nhưng nhìn mảnh thủy tinh rơi đầy sàn nhà, nhìn cánh cửa trống rỗng, cô ta thực sự không thể nuốt cơn tức này xuống được.
Tề Tiểu Tô không cười nữa: “Tôi có ra tay trước đâu. Còn về chuyện tôi đưa người đi cùng, đó là vì đây là lần đầu tiên tôi vào nơi thế này. Tôi sợ mà, chỉ có thể nhờ mấy người đi cùng cho đỡ sợ thôi, chẳng lẽ làm thế cũng phạm pháp à?!
“Vậy có nhất thiết phải đập vỡ cửa không?” Giọng Úc Hà Tâm cao lên vài phần.
Tề Tiểu Tô chớp mắt: “Tôi có đập cửa đâu, tại đàn em của bác kia muốn bắt tôi, tôi sợ quá mới nhờ mấy anh ấy đẩy họ ra hộ tôi. Chỉ đẩy thôi mà, còn chưa cả đánh cái nào ấy. Kết quả là không cẩn thận mới đập phải cửa kính thôi. Mà cánh cửa này chẳng chắc chắn gì cả, sao vừa va một cái đã vỡ thế chứ.” Tề Tiểu Tô nói: “Tôi còn cứ tưởng cửa kính của Cục Cảnh sát còn được trang bị cả chống đạn cơ.”
Cô còn châm chọc ngược lại nữa à?
Có điều cô lấp liếm như vậy, thực sự khiến người ta không thể nào phủ nhận được, vì dường như cô cũng chỉ toàn nói thật!
Nhưng thế thì đã sao? Giờ máy móc bị đập cả rồi, mà họ tin rằng với thủ đoạn của Cục Cảnh sát thì đám phóng viên kia ra ngoài cũng không dám nói lung tung gì. Tề Tiểu Tô ở đây chẳng khác nào cá nằm trên thớt, vùng vẫy thế nào cũng vô dụng thôi.
“Con ranh này nhanh mồm nhanh miệng nhỉ, Tiểu Úc, ta thấy cứ nhốt nó 48 tiếng trước đã, để xem nó có thể khai ra cái gì không.” Lúc này lão Đỗ đã bình tĩnh lại, gạt chuyện vừa bị quay chụp sang một bên, chỉ chăm chăm tìm cách để hành hạ Tề Tiểu Tô.
Úc Hà Tâm thực sự quá phản cảm với lão Đỗ, cậy già lên mặt, chỉ tay năm ngón. Lão tưởng đây là Đỗ gia nhà lão sao?
Nhưng bố cô ta nói, nếu có thể ném hết chuyện của Tề Tiểu Tô cho Đỗ gia, thì cứ ném cho Đỗ gia đi.
“Ông Đỗ ạ, chúng cháu chỉ có thể mời Tề Tiểu Tô tới hỗ trợ điều tra thôi, tạm thời không có quyền nhốt cô ấy.”
“Tiểu Úc, cô đừng có giở mánh khóe đó với ta, cái gì mà không có quyền? Được rồi, được rồi, có chuyện gì mình ta gánh, được chưa?”
Đây mới là câu Úc Hà Tâm đang chờ.
Cô ta thầm cười lạnh, hất tay ra hiệu: “Tiểu Đinh, tạm thời đưa Tề Tiểu Tô vào phòng hỏi cung đi.”
“Chị Hà Tâm, tôi không phải là nghi phạm, chị bắt tôi vào phòng hỏi cung là không hay lắm đâu.”
“Tề Tiểu Tô, cô cũng nhìn thấy rồi, tôi không có cách nào khác cả. Hơn nữa, dù cô có nói gì, thì chuyện cô đưa người đến đây đập phá cửa ra vào, làm bị thương bao nhiêu người ở đây cũng là thật. Vừa rồi chẳng phải người của cô còn ra tay đánh nhau với mấy anh em của tôi đó sao? Đây rõ ràng là tội tấn công người thi hành công vụ. Giờ điều cô có thể làm là ngoan ngoãn khai hết những chuyện cô đã làm ra đi!”
“Tôi phải khai cái gì chứ?”
“Có phải cô đã sai người đến giết Đỗ Tử Thăng không? Rốt cuộc cô có quan hệ gì với mười mấy mạng người ở núi sau thị trấn Minh Quang?”
Tề Tiểu Tô lắc đầu: “Chuyện này thì tôi có thể khai rõ luôn, vấn đề thứ nhất, không phải tôi. Vấn đề thứ hai, chẳng liên quan gì đến tôi. Xong, tôi nói rõ rồi nhé, tôi đi được rồi đúng không?”
Lão Đỗ tức đến mức râu tóc dựng ngược cả lên: “Mới vậy mà đã đòi đi à? Không có cửa đâu! Con ranh chết tiệt này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ phải không…”
Lúc này, điện thoại của Úc Hà Tâm đột ngột vang lên.
Điện thoại của lão Đỗ cũng vang lên cùng lúc.
Hai người bực bội nhìn nhau rồi cùng tiếp điện thoại, sau khi nghe đối phương nói mấy câu, sắc mặt cả hai đều biến đổi hẳn.
Điện thoại của Úc Hà Tâm là do Cục trưởng Úc, bố cô ta gọi đến.
Còn điện thoại của lão Úc lại là do con trai lão gọi tới.
Hai người đều nổi trận lôi đình.
“Chúng mày đang làm cái trò gì vậy hả? Ở ngay địa bàn của mình mà để người ta quay được đoạn clip như thế này, nếu để lọt ra ngoài thì hình tượng cảnh sát của thành phố D chúng ta có giữ được nữa không? Cái ghế của bố mày đây có giữ được nữa không?”
“Bố, không phải con đã nói rõ là bố không được đưa người đi gây sự với Tề Tiểu Tô nữa rồi sao? Bố làm ầm lên thế này, chẳng lẽ bố muốn kéo cả Đỗ gia xuống vũng bùn không ngóc đầu lên được nữa à? Rốt cuộc ngày nào con cũng phải làm việc vất vả ngược xuôi là vì cái gì chứ? Bố đã từng này tuổi rồi, bố có thể để con bớt lo đi được không? Đừng gây chuyện nữa được không?”
Hai người đều chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị mắng té tát.
Đến khi kịp phản ứng, sắc mặt cả hai lại biến đổi lần nữa.
“Clip bị phát tán ra rồi ạ?”
“Sao có thể thế được! Camera đều bị đập hết rồi mà!”
Hai người cùng kêu lên rồi quay sang nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ kinh hãi không thể nói thành lời trong mắt đối phương.
“Sao lại không thể! Gửi cả đến điện thoại của bố mày đây này! Tao vừa xem xong vở kịch hay của chúng mày đây!”
“Có người gửi vào điện thoại của con rồi! Bố, bố oai thật đấy! Bố nghĩ nếu clip này bị phát tán ra ngoài, thì bố còn oai được nữa không?”
Xong rồi, thôi xong rồi.
Nó bị phát ra từ đâu vậy?!
Úc Hà Tâm lập tức trầm giọng nói: “Con sẽ lập tức sai người tra địa chỉ IP của đối phương!”
Tề Tiểu Tô bật cười.