KẾT HÔN CHỚP NHOÁNG - TỔNG TÀI LY HÔN ĐI - Chương 17: Dùng Mười Vạn Mua Thanh Danh
Cập nhật lúc: 2021-04-30 06:13:15
Nhạc Yên Nhi đương nhiên không biết cuộc bầu chọn lần trước là do An Tri Ý tìm người khởi xướng và vung tiền mua thủy quân bỏ phiếu để cô ta có thể giật Top 1, lên hot search, cho đoàn phim “Bản Tình Ca Màu Trắng”
thấy mình được cộng đồng mạng ủng hộ thế nào, nhằm giành cơ hội diễn vai nữ phụ thuần khiết vô ngần trong bộ phim đó.
Không ngờ Nhạc Yên Nhi lại nhảy vào ngang đường.
Một người mới vào nghề được có hai năm mà dám đoạt hết hào quang của mình như thế thử hỏi làm sao cô ta nuốt trôi cục tức này cho được? Tuy cuối cùng cô ta vẫn giành được vai diễn, thế nhưng nỗi căm giận cô ta dành cho Nhạc Yên Nhi thì không thể vơi đi.
Cô ta luôn nghĩ rằng Nhạc Yên Nhi cố ý mua thủy quân để tranh giành với mình, căn bản không coi tiền bối như mình ra gì.
Hôm nay An Tri Ý thực sự muốn Nhạc Yên Nhi phải xấu mặt.
Nhạc Yên Nhi mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng khiêm tốn rất đúng mực:
- Vâng vâng, chị An vào nghề tám năm, là tiền bối của tôi mà.
Từ hồi trung học tôi đã xem phim chị đóng rồi, tuy chị chỉ diễn vai phụ, thế mà phong thái còn hơn xa nhân vật nữ chính.Không ngờ bây giờ tôi lại được làm đồng nghiệp với chị.
Mặt An Tri Ý đổi sắc tức thì.
Những lời Nhạc Yên Nhi nói có hai hàm ý.
Thứ nhất, cô nói cô xem phim của An Tri Ý mà lớn lên, bây giờ cô cũng đã vào nghề, vậy chẳng phải An Tri Ý đã già lắm rồi sao? Thứ hai, cô nói An Tri Ý từ lúc mới đóng phim đã đóng nữ thứ, làm diễn viên bao nhiêu năm nay mà vẫn không được diễn nữ chính lần nào, căn bản là đã hết thời rồi.
Câu nói này đúng là vả vào mặt An Tri Ý chan chát.
Không một người phụ nữ nào muốn bị người khác chê già, đặc biệt là những người phụ nữ trong giới giải trí.
Rất nhiều người đã lớn tuổi mà vẫn chỉnh sửa mặt mũi hết lần này đến lần khác, chính là vì không chịu thừa nhận rằng mình đã già, muốn giữ lại những tháng năm thanh xuân đẹp đẽ nhất.
Trong giới này, già đi cũng đồng nghĩa với hết thời.
Có vô số cô gái trẻ trung xinh đẹp, duyên dáng thướt tha chen vỡ đầu chỉ để được diễn một vai quần chúng, chẳng ai đủ nhẫn nại mà đi ngắm mãi một bà già.
Diễn viên vốn là nghề bạc bẽo như thế đấy.
Cho nên, tuy Nhạc Yên Nhi chỉ nói một câu bâng quơ nhẹ nhàng nhưng lại chọc trúng chỗ đau của An Tri Ý.
Cô ta đã 29 tuổi.
Cho dù nhìn vẻ bề ngoài giống như chỉ hai lăm hai sáu, thế nhưng làn da căng bóng đã bắt đầu thoái hóa.
Mỗi tối cô ta đều đắp kem dưỡng rất dày mà sáng hôm sau ngủ dậy vẫn có nếp nhăn nhàn nhạt quanh mắt, sắc đẹp của cô ta đang hao mòn dần.
Thế nhưng cô ta thậm chí còn chưa được diễn một vai nữ chính nào.
Cô ta không thể rời khỏi giới này như những ngôi sao nữ nổi tiếng khác, bởi vì cho dù cô ta có ra đi thì cũng chỉ để lại một trò cười “hành nghề mười năm chưa từng được diễn nữ chính”
mà thôi.
Bây giờ điều mà cô ta để ý nhất lại bị một người mới vào nghề vạch trần.
An Tri Ý cơ hồ thẹn quá hóa giận, không thèm để ý thân phận nữa mà sấn sổ lao về phía Nhạc Yên Nhi:
- Con khốn này, mày nói cái gì? Thợ trang điểm cũng không dám để các cô gây gổ trong spa của mình, hai nhân viên ở hai bên trái phải vội vàng kéo cánh tay An Tri Ý lại rồi khuyên can nhỏ nhẹ:
- Chị An đừng giận, tức giận hại sức khỏe cũng không tốt đâu.
- Phải đó chị An, hai người là bạn bè trong giới, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu vẫn gặp mà.
- Cô An, mong cô chú ý đến thân phận của mình.
- Mày là cái thá gì mà cũng xứng dạy đời tao?
- Nói đi, rốt cuộc cô muốn thế nào?
- Mười vạn.
- Gì cơ?
- Đưa mười vạn đây, tôi sẽ xóa ảnh chụp và quên luôn vụ này đi.