LẠC MẤT CÔ DÂU XUNG HỈ - Chương 324: 

Cập nhật lúc: 2023-06-21 19:18:35

Chương 324: Đỗ Ngôn Tranh đứng nghiêng người trước cửa sổ sát sàn, nghe thấy lời chế giễu tức giận bất bình của Lệ Quân Hạo thì vẻ mặt d3ửng dưng, hoàn toàn không để ý đến anh ta. So với Lệ Quân Thần, cậu em trai này rõ ràng kém hơn rất nhiều. 1Lệ Quân Hạo bước vào phòng của Đỗ Ngôn Tranh thì nhìn thấy ngay chai rượu đặt trên bàn. Rượu vang đỏ có bao bì rất 9độc đáo, có một không hai trên thế giới này. Đó là rượu vang đỏ của trang trại rượu Byron. Rượu của trang trại rượu3 Byron được chia thành ba cấp bậc, được đóng gói bằng giấy màu trắng, đỏ và đen. Cho dù là bao bì màu trắng thì giá8 khởi điểm được đấu giá trên thế giới cũng là hàng chục triệu. Những chai mà Đỗ Ngôn Tranh uống là màu đen. Bao bì màu này là cổng phẩm dành riêng cho hoàng gia của các quốc gia khác nhau sưu tầm. Giá khởi điểm bên ngoài là năm mươi triệu. Vài năm trước, năm mươi triệu nhân dân tệ có thể mua được một mảnh đất không tồi tại một số thành phố hạng hai. Nhưng ở đây, năm mươi triệu chỉ là giá khởi điểm của rượu được đóng gói bằng giấy đen của trang trại rượu Byron. Đỗ Ngôn Tranh uống từng ngụm như vậy, còn đắt hơn cả vàng rất nhiều. Ánh mắt Lệ Quân Hạo tối sầm lại. Là cậu chủ của nhà họ Lệ, chỉ có anh trai anh ta là sưu tầm được ba chai rượu loại này, anh ta còn chưa từng được ngửi mùi bao giờ. “Sau này đừng đến tìm Bùi Uyển Linh nữa. Dù cô ta có nói gì với cậu hay cầu xin cậu điều gì,   cũng đừng để ý đến cô ta.” Đỗ Ngôn Tranh ra lệnh. Sự chú ý của Lệ Quân Hạo vốn dĩ vẫn đang ở chai rượu vang   đỏ bọc giấy đen kia, đột nhiên nghe thấy yêu cầu của Đỗ Ngôn Tranh, anh ta sững sờ một lúc rồi mới hoàn hồn lại,   sau đó cười lạnh. “Có phải anh Đỗ quá coi trọng bản thân mình rồi không? Tôi đâu phải người nhà họ Đỗ các anh,   anh có tư cách gì mà yêu cầu tôi?”   Trước đây khi Bùi Uyển Linh bám theo Chiến Lệ Xuyên, anh ta chưa từng thấy người anh họ Đỗ Ngôn Tranh này   quản chuyện của Bùi Uyển Linh, bây giờ khó khăn lắm anh ta mới theo đuổi được Bùi Uyển Linh, Đỗ Ngôn Tranh   lại tới cảnh cáo anh ta?   Lệ Quân Hạo cười lạnh “Anh Đỗ không phải là tôi coi thường mấy người Dù nhà họ Đỗ là hào môn giàu có hàng   đầu tại châu Đế, những nhà họ Lệ tôi cũng không kém đâu.”   “Bùi Uyển Linh chỉ là một cô chủ họ của nhà họ Đỗ, tất cả mọi thứ của nhà họ Bùi đều phụ thuộc vào nhà họ Đỗ,   lúc trước tin tức Bùi Uyển Linh thích Chiến Lệ Xuyên đã được lưu truyền rộng rãi trong giới danh nhân thượng lưu   từ lâu. Anh cho rằng có người thừa kế của hào môn hàng đầu nào tại châu Để sẽ chọn một người phụ nữ đi theo   sau Chiến Lệ Xuyên mấy năm liền không?”   “Bùi Uyển Linh có thể tìm được tôi đã là may mắn ba đời của cô ấy rồi. Anh bảo tôi rời xa cô ấy, cô ấy có thể rời xa   tôi không? Anh đã hỏi ý của cô ấy chưa?”   Mặc dù anh ta luôn đối xử tốt với Bùi Uyển Linh nhưng sao anh ta có thể không biết rằng Bùi Uyển Linh muốn   khiến anh ta theo đuổi nên điên cuồng ám thị anh ta chứ?   Sự thật như những gì anh ta đã nói.   Ngoại trừ anh ta, Bùi Uyển Linh không tìm được ai tốt hơn. “Bên phía Bùi Uyển Linh, tôi sẽ nói rõ với cô ta, cậu hai   Lệ chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được.” Lệ Quân Hạo vô cùng tức giận nhưng vẫn nở nụ cười, đang định   phản pháo thì Đỗ Ngôn Tranh đã nói: “Đương nhiên, chỉ cần cậu làm tốt, tôi sẽ thưởng cho cậu.”   Mặc dù Lệ Quân Hạo rất muốn biết phần thưởng là gì, đồng thời hôm nay khi gặp Cảnh Thiên thì sức nặng của Bùi Uyển Linh trong lòng anh ta đã giảm đi rất nhiều. Nhưng…. Anh ta cũng cần thể diện. “Phần thưởng? Đường đường là cậu chủ nhà họ Lệ như tôi mà lại cần phần thưởng của cậu chủ nhà họ Đỗ là anh à? Anh cho rằng anh là ai?” Những lời nói tiếp theo của Đỗ Ngôn Tranh đã khiến cho anh ta phải đè nén thái độ xuống. “Nếu tôi có thể biến cậu trở thành người thừa kế của nhà họ Lệ thì sao?” Lệ Quân Hạo: …   Đỗ Ngôn Tranh thấy Lệ Quân Hạo không n3ói gì nữa, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc và vui mừng, khóe môi   Đỗ Ngôn Tranh nhếch lên một tia chế nhạo.   Thế nhân tất bật, bận r1ộn đều vì chữ lợi này mà đến, người trong thiên hạ rồi ren, hỗn loạn đều vì chữ lợi này mà   bôn ba. Cho dù là anh em ruột thịt, cho dù Lệ Quân T9hần luôn đối xử rất tốt với Lệ Quân Hạo, đối phương cũng   chưa từng cam tâm.   Nghĩ đến Ngôn Mạch nhà anh ta, nếu cậu ta còn sống trên đời3 này thì chắc chắn sẽ không như Lệ Quân Hạo.   Thấy Đỗ Ngôn Tranh không nói nữa, Lệ Quân Hạo hỏi: “Anh nói là sẽ khiến tôi trở thành ngườ8i thừa kế của nhà   họ Lệ thì tôi sẽ là người thừa kế à? Có phải anh hiểu lầm gì về nhà họ Lệ rồi không? Nhà họ Lệ là dòng họ nổi tiếng   như nhà họ Đỗ của anh. Cho dù anh có dẫn dắt nhà họ Đỗ tốt đến đầu, điều đó cũng không có nghĩa là anh có thể   khống chế được nhà họ Lệ.”   “Cậu âm thầm thành lập công ty bất động sản Bác Hạo, vốn dĩ muốn lợi dụng quan hệ của nhà họ Lệ để khiến nó   trở nên lớn mạnh, nhưng bây giờ xem ra viễn cảnh không được tốt lắm. Cậu không sợ hùn vốn bất hợp pháp, cuối   cùng không hoàn lại được tiền, sẽ lôi cả nhà họ Lệ vào à?”   Ánh mắt Lệ Quân Hạo tôi đi: “Làm sao anh biết?”   Bất động sản Bác Hạo được âm thầm sáng lập dưới danh nghĩa cấp dưới của anh ta. Cả bố mẹ và Lệ Quân Thần   đều không biết. Khoảng thời gian trước, bởi vì công việc chuyển đổi bình thường, người giúp đỡ anh ta bị thuyên   chuyển đi rồi, người mới đến đã quy hoạch lại nơi sắp phát triển. Mảnh đất anh ta mua được lập tức từ mảnh tầm   thấp hot nhất thành phố trong tương lai trở thành nơi ít được chú ý nhất, có thể nói là thua lỗ trầm trọng. Quan   trọng là, anh ta không muốn người nhà biết, số tiền anh ta lấy ra để mua đất đều do anh ta hùn vốn bất hợp pháp.   Nhìn thấy mảnh đất đó đã trở thành khu đất hoang, có lẽ đến lúc đó anh ta sẽ không thể trả lại số tiền hùn vốn kia,   mặc dù nhà họ Lệ có thể giúp anh ta trả, nhưng sau này anh ta đừng hòng tham gia vào bất cứ chuyện gì của công   ty nữa. Trong lòng Lệ Quân Hạo vô cùng không cam tâm.   “Làm sao tôi biết được thì cậu không cần quan tâm. Tôi chỉ hỏi cậu hai câu, có muốn hoàn lại khoản tiền này mà   không thông qua nhà họ Lệ không? Có muốn kiếm được một khoản tiền lớn thông qua mảnh   đất này không?”   “Anh có cách?” Lệ Quân Hạo hơi híp mắt lại: “Bùi Uyển Linh là con gái của nhà họ Bùi, tôi là con trai của nhà họ Lệ,   cho dù tôi có thua lỗ thì nhà họ Lệ cũng sẽ giúp tôi hoàn tiền. Tôi vẫn là cậu chủ của nhà họ   Le.”   “Nhưng là một cậu chủ không có quyền lợi gì. Đặc biệt là sau khi Lệ Quân Thần nắm được nhà họ Lệ và kết hôn,   cậu sẽ trở thành thành chi thứ.”   Thấy Lệ Quân Hạo không lên tiếng, Đỗ Ngôn Tranh tiếp lời: “Nếu cậu hai Lệ không có suy nghĩ như vậy thì cứ coi   như tôi không nói. Cậu có thể đi.” Nhìn thấy vệ sĩ bước tới mời mình rời đi, Lệ Quân Hào lớn tiếng nói: “Chờ đã!   Ban nãy anh nói là sẽ giúp tôi trở thành người thừa kế nhà họ Lệ. Anh muốn dùng một vụ làm ăn để khiến tôi bỏ lỡ   một cuộc hôn nhân không tồi sao?”   “Ý của tôi là khiến cậu rời khỏi Bùi Uyển Linh. Cho dù cậu không rời khỏi Bùi Uyển Linh thì tôi vẫn có cách khiến   cô ta tuân theo mệnh lệnh của tôi. Để cậu trở thành người thừa kế của nhà họ Lệ chỉ là phần thưởng của tôi thôi. Tôi   nâng đỡ cậu để cậu đối phó với anh trai cậu. Nếu cậu không có ý đó, vậy thì cậu có thể đi rồi.”   “Anh trai tôi có thù oán với anh?” “Tôi không thích lảm nhảm với một tên ngốc. Tiễn khách.” Mặc dù lời nói của Đỗ Ngôn Tranh không hề khách sáo nhưng Lệ Quân Hạo không có ý định rời đi. Anh ta quyết tâm: “Được, tôi tin anh Đỗ nhất định có thể giúp tôi một tay. Tôi sẽ không hỏi nhiều, sau này tôi phải làm thế nào, anh Đỗ dặn dò một tiếng, tôi sẽ nghe lời anh.” Khóe môi Đỗ Ngôn Tranh nở một nụ cười kỳ dị. Giống như một vị hoàng đế quân lâm thiên hạ, tỏa sáng rực rỡ, trong mắt anh ta, tất cả mọi người đều yếu ớt.    
Loading...