TỔNG TÀI CỰC SỦNG CÔ VỢ MẠNH MẼ - Chương 143 - 144: Một mớ hỗn độn

Cập nhật lúc: 2021-08-09 06:46:37

“Hả?” Cô đơ ra. “Để tôi thử xem.” Anh lên tiếng. Bỗng chốc, cả thế giới trở nên trống rỗng. Chỉ có giọng của anh, lại nghe rõ ràng đến vậy. “Để tôi thử xem, xem cô có cách nào chống lại nguy hiểm không.” “Sao vậy? Thử thế nào?” Cố Hảo thấp giọng lẩm bẩm, sau khi hỏi ra thì đỏ cả mặt. Đầu của cô trở nên trống rỗng, chỉ cảm thấy bị lời anh nói giống như không phải là mình vậy. Phong Dập Thần cúi đầu, hơi thở hơi nặng nề. Một giây sau, cô hoàn toàn choáng váng. “Anh Phong …….” Cố Hảo bị doạ một phen, ngăn tay của anh lại. “Anh đừng như vậy.” “Đừng như vậy thì làm sao thử được rốt cuộc cô có năng lực chống cự khi gặp nguy hiểm hay không?” Phong Dập Thần nói đàng hoàng, giọng khàn chẳng ra làm sao. Tay của Cố Hảo vẫn siết chặt bàn tay của anh. Lòng bàn tay toàn mồ hôi, cô mím môi, thấy tay của anh kéo vạt áo choàng tắm xuống, cô pó tay. “Ngoan.” Anh dịu dàng lên tiếng: “Để tôi thử đi.” Cố Hảo sắp muốn khóc. Cô không kịp nói gì, anh cầm lấy tay cô, để cô tự mình mở vạt áo ra. Trong lòng Cố Hảo run cầm cập. Giọng trầm thấp của Phong Dập Thần vang bên tai: “Cố Hảo, cô chắc chắn thật sự có thể chống cự sự nguy hiểm, an toàn về nhà hay không?” Cố Hảo không nói nên lời, vì cô biết, anh nhìn ra cô nói dối. Cô quả thật không cách nào chống lại Phong Dập Thần. Nhưng cô cúi đầu, không nhìn anh, cũng không để anh nhìn thấy gượng mặt đỏ ửng của cô, đã đỏ tới tận tai rồi. “Không nói chuyện ư?” Anh không nghe cô trả lời. Trong lòng Cố Hảo vô cùng chua xót, thật sự không biết anh rốt cuộc tại sao lại hành động như vậy. Cô tự cười mỉa: “Tôi có thể, tuy có lẽ tôi vẫn không cách nào pha loãng thuốc hoàn toàn, nhưng qua trận này thì chắc chắn là được.” Đôi mắt của Phong Dập Thần loé sáng, sau đó lùi lại, nhìn vẻ mặt quẫn bách của cô, lại quyết đoán vô cùng, dáng vẻ đó hiển thị trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Đôi mắt lửng lờ, anh mím môi: “Cô có muốn tôi không?” Trái tim của Cố Hảo co thắt. Đương nhiên muốn rồi. Nhưng bây giờ anh có đối tượng xem mắt. Lúc nãy anh còn nói, là người ga lăng, bây giờ lại nói vậy, rốt cuộc là có ý gì đây? Cố Hảo hít một hơi thật sâu và nói: “Anh Phong, hiệu quả thuốc của tôi đã bỏ hơn một nửa, tuy vẫn không cách nào che đậy phản ứng của bản năng, nhưng tôi nghĩ tôi có thể làm được. Nếu anh lo tôi bị người khác ức hϊế͙p͙, thì không cần lo đâu.” Phong Dập Thần chau mày, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào mắt cô. Anh đã ra hiệu cho cô như vậy rồi, cô còn không chịu? Anh nhìn chằm chằm cô một lúc, đôi môi mỏng khẽ động nhưng không lên tiếng, anh buông tay cô ra. “Được rồi. Nếu cô quả thật không sao thì tôi cũng không cần phải lo lắng nữa.” “Thu dọn quần áo của cô đi, về nhà tắm rửa, tôi kêu Lương Thần đưa cô về.” Anh nói xong thì quay người đi ra ngoài. Cô ngồi trêи bồn rửa mặt, chỉ cảm thấy làn gió mát rượi và chân có hơi lạnh. Cô lập tức kéo sát áo choàng tắm, che đôi chân của mình, nhảy xuống dưới đất, thu dọn quần áo của mình. Cô vẫn kiên trì lướt nhìn phòng tắm một lần, hoàn toàn sạch sẽ, chỉ có bộ đồ tây của Cố Hảo bị ướt thôi, sợ là cũng không mặc được nữa. Chất liệu bộ đồ tây cao cấp, đáng tiếc thật. Cô mím môi, cô vẫn treo bộ đồ tây lên, quay người đi ra ngoài. Một chiếc túi lớn được đặt trêи chiếc giường sang trọng trong phòng ngủ chính, cô bước tới và nhìn thấy quần áo phụ nữ bên trong. Cô hít một hơi thật sâu rồi cầm lên, nhìn một chút, chắc là vừa người mà. Nhìn thấy cánh cửa đóng chặt, cô nhanh chóng thay đồ, từ trong ra ngoài, đều rất vừa vặn dáng người của cô. Cô đã mặc đồ xong, rồi tự ngắm mình. Bộ đồ này, rất dễ thương. Áo sơ mi ngắn tay chấm bi mát mẻ, phối với nơ bướm xinh xắn, quần dài trắng, cả người tràn ngập hơi thở trẻ trung, đúng là Lolita đáng yêu. Cô đã rất lâu không mặc như vậy rồi. Lúc còn trẻ đã sinh con, thậm chí luôn bận bịu, cuộc sống vất vả, không lo trang điểm cho bản thân, thu lại vẻ mặt đáng yêu, nay nhìn mình ăn mặc như vậy, cô mới nhớ ra, thật ra mình cũng hơn hai mươi mấy tuổi chứ mấy. Cô cho quần áo vào túi, áo choàng tắm được gấp gọn gàng, đặt vào phòng tắm rồi xoay người xách túi bước xuống lầu. Phong Dập Thần đang ngồi trêи sofa, vẻ mặt u ám. Cô không biết rốt cuộc anh bị làm sao. Hình như dáng vẻ rất giận. Nhưng cô đâu có chọc anh. “Anh Phong.” Cô bước xuống bậc cuối cùng của cầu thang rồi đứng đó. Phong Dập Thần từ từ ngẩng đầu lên, quan sát cô, ánh mắt hiện lên một tia ngạc nhiên. Cô ăn mặc như vậy, rất giống như cô gái trẻ, hoàn toàn là cô bé đẹp như tượng khắc. Tầm mắt của Phong Dập Thần căng thẳng, anh hơi quay người rồi nhẹ nhàng nói: “Đói chưa?” Cố Hảo đơ ra, trong bụng hợp tác kêu lên một tiếng. Khoảng cách vài nét, anh vẫn nghe thấy tiếng bụng kêu ột ột của cô. Anh lên tiếng: “Đi ăn cơm thôi.” “Hả?” Cô rất ngạc nhiên, có chuyện tốt như vậy sao? “Không muốn bị sốc hạ đường huyết, thì mau đi ăn cơm đi.” Phong Dập Thần đứng dậy đi tới bàn ăn. Lúc này Cố Hảo mới thấy, màn hình trong hội trường chuyển qua, tình cờ là nhà hàng, được găn cách bởi một tấm bình phong kiểu Trung Quốc. Cô đi theo anh, đặt túi ở một góc của ghế sofa. Bóng người cao ráo của Phong Dập Thần đã tới bên bàn, anh ngồi xuống và ngước đầu nhìn cô. Cố Hảo giương môi và nói: “Vậy thì tôi không khách sáo nha, tôi thật sự rất đói.” Cả buổi chiều này cũng chưa ăn gì, bị doạ một phen, lại tắm nước lạnh thêm 1 - 2 tiếng, bây giờ cô mới thấy đồ ăn thì bụng đói cồn cào, rất muốn ăn ngay. Trêи bàn có 6 món ăn và một món canh, các món ăn đều là thịt và canh hải sản. Còn có 2 ly chân cao, một bình rượu vang. Phong Dập Thần tự rót cho mình một ly, ngước mắt hỏi cô: “Uống rượu không?” “Không uống.” Cố Hảo nhanh chóng đáp lại. Uống rượu xảy ra chuyện, cô đã bị hạ thuốc, sợ mình uống rượu lại làm loạn, tới lúc đó thì phiền phức. Thấy cô trả lời như vậy, khoé môi anh nhếch lên, vẫn đưa một ly sang cho cô: “Uống chút thôi. Làm ấm người, cô vừa tắm nước lạnh mà.” Hả? Hình như cũng rất có lý. Cố Hảo do dự một lúc: “Được thôi, vẫn là anh Phong suy nghĩ chu đáo, tôi uống một ly vậy.” Phong Dập Thần nhìn cô và rót một ly cho cô. “Cảm ơn.” Cố Hảo đưa lên: “Anh Phong, tôi phải cảm ơn anh, đã cứu tôi. Tôi cũng không biết anh sẽ phát hiện tôi bị Trần Lập Phi bắt cóc, không có anh, hôm nay tôi có thể đã ……” Ánh mắt của Phong Dập Thần nhìn lên tay của cô, anh căng thẳng. “Tóm lại, tôi kính anh trước.” Cố Hảo vừa nói vừa uống một ly. Phong Dập Thần cũng uống cạn, đột nhiên anh đứng lên, đi tới trước mặt của Cố Hảo, một tay bắt lấy cổ tay cô, kéo cô vào ghế sofa. “Anh Phong?” Cố Hảo ngớ người: “Anh muốn làm gì vậy?” ***

Chương 144: Cảm ơn hành động thực tế

“Tay của cô vẫn chưa thoa thuốc.” Anh nói xong, đặt cô ngồi yên đó, ôm lấy hộp thuốc, thấy làn da bị sợi dây cứa rách, sau khi tắm xong có máu chảy ra. Lúc nãy cô quấn áo choàng tắm lớn, không cách nào nhìn thấy, bây giờ mặc áo ngắn lộ cánh tay, vừa nhìn thì thấy cổ tay của cô đã có vết thương. Cố Hảo ngơ ngác, trong lòng dâng lên cảm giác khó hiểu. Phong Dập Thần ngồi chung với cô, anh cúi đầu, cúi đầu giúp cô thoa thuốc khử trùng. Ta ycủa anh rất có lực, lại rất dịu dàng, siết chặt tay cô, còn tay kia dùng nhíp nhỏ cầm bông gòn tẩm iodophor để bôi và sát trùng cho cô. Màu hơi vàng thấm vào da và hơi đau nên cô hít một hơi. “Đau không?” Phong Dập Thần ngước mắt và dịu dàng hỏi. Cố Hảo nhìn vào trong mắt anh, bỗng dưng thấy không cách nào thoát khỏi ánh mắt ấy. Trong đầu cô đột nhiên nảy ra một suy nghĩ táo bạo. Hạnh phúc, là tự mình nỗ lực đi tìm. Nếu thu mình, đó là sự nhu nhược của bản thân, cô không phải là người nhu nhược. Cô muốn hỏi, hỏi cho rõ, mới có thể xác định. Đúng, phải hỏi. Cô lắc đầu và mỉm cười: “Có hơi đau, vẫn còn chịu được.” Anh chau mày, nhìn cô rồi tiếp tục bôi thuốc. Bầu không khí thoang thoảng mùi cồn của rượu, rất là yên tĩnh. “Anh Phong.” Cố Hảo mím môi lên tiếng: “Cô gái hôm đó, có phải bạn gái anh không?” Phong Dập Thần khựng lại, anh cau mày tỏ ra khó chịu: “Không phải.” “Ặc, là đối tượng xem mắt phải không?” Cố Hảo lại thử thăm dò lần nữa. Phong Dập Thần không trả lời. Anh từ từ bôi thuốc cho cô, sau đó lại dùng rượu cồn sát vào lần nữa. “Đau!” Cố Hảo gào lên. Phong Dập Thần cũng không nói, nhưng sau khi dùng hết rượu cồn, rồi bôi cho cô một ít bột thuốc trắng. Sau đó mới dùng băng gạt băng bó lại cho cô. Cố Hảo thở hổn hển vì đau, nhưng không quên câu hỏi lúc nãy. “Anh Phong, anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Cô gái kia, có phải đối tượng xem mắt của anh không?” “Phải thì đã sao?” Phong Dập Thần đóng hộp thuốc lại rồi nhìn cô. Cố Hảo thấy choáng, hơi thở dừng vài giây, xém chút quên mất phải thở. “Có định phát triển không?” Cố Hảo lại hỏi. Phong Dập Thần ngồi thẳng người, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Cô muốn nói gì đây?” “Tôi đã hỏi rồi.” Cố Hảo trừng to mắt. Trong mắt của Phong Dập Thần hiện lên vẻ thích thú, anh thông inh như vậy, hiển nhiên hiểu rõ tâm tư của cô. “Không định phát triển.” Anh trực tiếp trả lời. Cố Hảo đơ ra, khoé môi bất giác giương lên, ánh mắt đầy vẻ mong chờ nhìn anh. “Ăn cơm thôi.” Cô nói. Phong Dập Thần nhìn cô, một lúc sau cũng không nói gì. Người phụ nữ này, đúng là biết chọc tức người khác. Anh muốn biết thái độ phía sau của cô, kết quả cô không nói. Anh cắn răng, nheo mắt, ánh mắt sắc bén. Anh vốn không đứng dậy tới nhà hàng mà vẫn tiếp tục ngồi đó, giọng khàn trầm thấp lên tiếng: “Cố Hảo, cô có biết không, bây giờ tôi rất muốn bóp chết cô đó.” Cô sửng sốt, trái tim cô run lên một cách khó hiểu. Phong Dập Thần đứng lên, cúi đầu từ trêи cao nhìn xuống cô, quay người đi khỏi. Cô cũng đứng dậy. Người đó không phải bạn gái anh thì dễ xử rồi. Cô không còn chịu áp lực tâm lý nào nữa, có thể yên tâm ngủ cùng anh. Suy nghĩ một hồi, cô nhẹ nhõm đi theo anh, đi tới bàn ăn rồi ngồi xuống. Cô ăn không hề khách sáo chút nào. Cầm đũa lên, trước tiên gắp một miếng thịt, cho vào miệng, thoả mãn thở dài: “Dân coi thức ăn là trời, cảm ơn trời đất, cảm ơn anh Phong, cứu tôi khỏi nước và lửa.” Phong Dập Thần nhìn cô đột nhiên giống như thay đổi thành một người khác, anh chau mày. “Cũng chưa từng thấy cô lấy hành động ra cảm ơn tôi.” Anh trừng mắt nhìn cô. Cố Hảo hơi đơ người, đảo mắt một vòng. Cô đứng lên, cầm chai rượu đi tới chỗ anh, rót cho anh một ly rồi quay lại rót cho mình một ly. Phong Dập Thần nhìn cô như vậy, ánh mắt sáng quắc. Cố Hảo bưng ly rượu lên: “Anh Phong, tôi lại kính anh một ly.” Anh mím môi, đáy mắt bùng lên ngọn lửa. “Cảm ơn anh, cứu tôi.” Cô nghiêm túc nhìn vào mắt anh: “Thật lòng thật dạ.” “Hừ.” Phong Dập Thần hừ một tiếng rồi nâng ly lên: “Không thành ý chút nào.” Cố Hảo lại hít một hơi, uống cạn ly rượu: “Tôi là thật lòng thật dạ cảm ơn anh mà.” “Làm sao thấy được?” Cố Hảo ngồi lại và nói: “Ăn cơm đi. Tôi đói chết được. Ăn xong rồi nói.” Anh nhìn cô, đáy mắt loé lên một ánh nhìn xa xăm. Mười mấy phút sau, cô ăn không nổi nữa. Lúc này Lương Thần đi vào, nhìn thấy Phong Dập Thần và Cố Hảo đang ăn, anh ta cung kính đứng bên cạnh: “Chủ tịch, xe chuẩn bị xong rồi.” Phong Dập Thần chau mày. Tay Cố Hảo cầm đũa cũng khựng lại, bèn làm rơi miếng thịt xuống bàn. Cô xấu hổ cúi đầu. Ánh mắt sắc bén của Phong Dập Thần quét ngang, anh trầm giọng quở trách: “Ra ngoài chờ đi.” Lương Thần ngơ ngác, anh ta hiểu ra gì đó, lập tức cung kính lui ra: “Rõ!” Anh ta vừa đi, Cố Hảo cảm giác bầu không khí không được tốt lắm. Giống như khá là ngượng ngùng. Cô nhìn Phong Dập Thần, anh đang nhìn mình. Trong phút chốc, mặt cô đỏ bừng. Vì, cô chạm phải ánh mắt của anh, có một tia lửa trong đôi mắt đen như mực, giống như đang cố kìm nén, níu kéo điều gì đó. Một lúc sau cô bị đóng băng tại chỗ ngồi, nửa ngày cũng không nhúc nhích. Phong Dập Thần nhìn cô một lúc rồi hỏi: “Món ăn thế nào?” Cô hít một hơi và nói: “Cũng tạm được.” Phong Dập Thần đột nhiên đứng lên đi về phía cô. Cố Hảo đơ người, cô hơi căng thẳng. Người đàn ông đi tới trước mặt cô, cúi người nhìn cô. Cố Hảo đỏ mặt tới tận mang tai, cô thấp giọng: “Xe chuẩn bị xong rồi, anh muốn tôi đi hả?” Phong Dập Thần không nói gì. Cố Hảo chỉ cảm thấy xấu hỗ và quẫn bách, cô thì thào: “Vậy tôi không làm phiền anh nữa. Cảm ơn anh đã cứu tôi, tôi đi trước đây.” Cô vừa đứng lên, người đàn ông đã lao tới bế cô vào lòng. Cố Hảo bị doạ một phen. Một giây sau, anh cúi đầu, bịt miệng chặn lời cô muốn nói. Anh nhịn mấy tiếng đồng hồ rồi. Làm người ga lăng, khách sáo, cũng kiềm chế rồi. Bây giờ thật sự cảm thấy không cần phải khách sáo nữa. Nhất là, đã nói với cô, anh không định phát triển với Lư Hoan, cũng không có bạn gái. Anh không cần phải khách sáo. Cố Hảo bị anh bề lên, lại đi tới phòng ngủ lầu 2. Cô cảm thấy thật nực cười, bản thân lúc nãy còn chua xót rời khỏi. Bây giờ lại quay về, khoảng thời gian ngắn này, đúng là hai cảm giác khác nhau. Hơi thở của anh ở bên tai, ý thức hoàn toàn bị che lấp. Anh nói: “Bây giờ cô đang tỉnh táo à.” Cố Hảo ngây người, gật đầu: “Ừm.” Quả thật rất tỉnh táo. “Cố Hảo, là cô hỏi tôi.” Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô. “Cái gì?” Cô vô tình hỏi. “Có bạn gái hay chưa.” Anh nói. Cố Hảo đơ ra: “Ừm.” “Không có.” Anh lại nói: “Cho nên bây giờ tôi không muốn khách sáo với cô nữa.” Cố Hảo hít một hơi thật sâu, nghĩ tới đợt tắm nước lạnh lúc nãy, chịu tội như vậy, trong lòng hơi oán trách. “Anh không phải thích làm người ga lăng sao?” Cô phản bác. Tay của anh siết chặt eo cô: “Nói lại lần nữa. Cố Hảo có dự cảm rất kỳ lạ. Nhưng cô muốn ngủ cùng Phong Dập Thần.
Loading...