TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 32.2: Thành lập công ty đầu tư...
Cập nhật lúc: 2020-12-17 06:06:51
Đứa nhỏ này quá thông minh, cô trực tiếp nhảy qua việc là hỏi chính mình có thể hay không sử dụng số tiền này, mà là hỏi làm như thế nào mới có thể sử dụng số tiền này, đại khái chắc là khi nghe hắn nhắc tới, cho nên cô nghĩ chắc là hắn có cách để thực hiện.
Khâu Dật Phàm giả vờ ho khan nói: "Tuy rằng di chúc nói khi cô đủ mười tám tuổi mới có thể dùng được, nhưng mà cái gì cũng có lỗ hổng của nó, pháp luật cũng vậy, cô có thể đem bất động sản trong phần di chúc đến ngân hàng để vay tiền, tuy rằng thủ tục sẽ có một chút phiền toái, nhưng mà chúng ta làm thêm vài hành động nữa thì hắn sẽ không có vấn đề gì lớn, khụ!"
Ôn Hinh Nhã trừng to đôi mắt, nghiêm túc nhìn Khâu Dật Phàm, không ngờ hắn có thể nói với mình rằng có thể lợi dụng lỗ hổng của pháp luật để thực hiện, cô nghiêm túc cảm thấy mình không thể trông mặt mà bắt hình dong đối với người đàn ông này: "Vậy làm phiền Khâu luật sư rồi!"
Khâu Dật Phàm đẩy gọng kính trên mũi nói: "Bởi vì di chúc đã lập cách đây mười lăm năm, cho nên chúng ta phải đi định giá lại tất cả các tài sản, có khả năng là cần một ít thời gian."
Ôn Hinh Nhã tỏ vẻ đã biết nói: "Tôi phải chuẩn bị những giấy tờ gì?"
Khâu Dật Phàm nói: "Một bảng kế hoạch hoàn chỉnh của việc mà cô muốn làm, giấy tờ mượn nợ của ngân hàng, cái khác thì bây giờ không cần, có yêu cầu gì thêm thì tôi sẽ thông báo cho cô sau."
Ôn Hinh Nhã cười nói: "Tôi sẽ mau chóng chuẩn bị tốt."
Khâu Dật Phàm đã cho cô một sự tin tưởng vô cùng lớn lao, cô nghĩ đến đời trước công ty đầu tư của Âu Dương Phong đã nổi tiếng trong và ngoài nước, trở thành người mở đường cho ngành sản xuất trong nước, thậm chí có được nguồn tài chính nồng hậu, tài sản cá nhân cao tới một trăm năm mươi triệu đô la Mỹ, trở thành một trong mười công ty đầu tư lớn nhất trên toàn thế giới.
Khâu Dật Phàm đứng lên nói: "Nếu không còn chuyện gì khác, thì tôi xin phép đi về trước để chuẩn bị những công việc có liên quan."
Ôn Hinh Nhã theo hắn đứng lên nói: "Khâu luật sư, tôi tiễn anh."
Tiễn Khâu Dật Phàm đi, Ôn Hinh Nhà liền trở lại ghế ngồi với Âu Dương Phong: "Em đối với việc đầu tư thì không có nhiều kiến thức cho lắm, yêu cầu của Khâu luật sư thì liền giao cho anh giải quyết vậy, bởi vì em còn chưa đủ tuổi, cho nên người đại diện pháp lý cho công ty thì điền tên của anh nhé, chờ đến khi em mười tám tuổi thì lại sửa đổi."
Như vậy tín nhiệm làm cho Âu Dương Phong cảm kích vô cùng, lại cảm thấy áp lực gấp bội: "Hinh Nhã, kỳ thật công ty có thể chậm rãi tiến hành, em biết anh còn có tiền án, những người làm trong nghề này đều quan trọng nhân phẩm của đối phương, anh sợ vì anh mà sẽ liên lụy đến em phải hao tốn tiền của."
Âu Dương Phong nghĩ đến việc chính mình mới ra tù không bao lâu, một ít bạn bè thân thích đã cùng hắn đoạn tuyệt, vì họ sợ sẽ rước thêm phiền phức vào mình. Nếu người khác nghe nói hắn đã từng ở tù, thì ánh mắt sẽ trở nên không Còn giống như lúc ban đầu nói chuyện với hắn nữa, hắn như thế nào có thể kinh doanh một công ty lớn như vậy.
Ôn Hinh Nhã lắc đầu nói: "Không có đâu, em đã xác định được mục tiêu, tự nhiên sẽ không bỏ gần mà lấy xa, chuyện em tin tưởng anh thì cũng đã rõ ràng, công ty đầu tư đối với em là một bước tích lũy vốn liếng đầu tiên. Điều quan trọng nhất là, chỉ được phép thành công không được thất bại."
Âu Dương Phong bị dã tâm của cô làm cho rung động thật sâu: "Thế nhưng.."
Ôn Hinh Nhã nghiêm túc nhìn hắn: "Có lẽ do tiết tấu của em khá nhanh, làm cho anh cảm thấy em có chút chỉ vì cái lợi trước mắt thôi đúng không?"
Âu Dương Phong gật đầu đồng ý nói: "Đúng là anh có ý nghĩ như vậy."
Ôn Hinh Nhã cười nói: "Đây là điều bất đồng giữa hai chúng ta, anh là một người muốn nắm vững căn cơ trước, dựa vào năng lực của chính mình mà từng bước chinh phục những điều to lớn hơn, sau này cũng dựa vào năng lực của chính mình mà nỗ lực để tiến tới con đường thành công. Nhưng mà em là đại tiểu thư của Ôn gia, từ giây phút trở lại Ôn gia, em đã đứng tại một khởi điểm đối với những người khác là cao hơn rất nhiều, em không muốn phải phí cái khởi điểm đó, em muốn kết hợp cái khởi điểm bắt đầu cao đối với người khác thành con đường để mình thành công trong sự nghiệp."
Âu Dương Phong không khỏi cười khổ, cô nói chính là sự khác biệt giữa hai người, sao hắn có thể đem đạo lý của mình mà áp đặt lên người của cô, kỳ thật không thích hợp: "Anh đã biết."
Ôn Hinh Nhã đột nhiên chống hai tay lên bàn trà, thân thể hơi nghiêng về phía trước, ghé sát vào người Âu Dương Phong, dùng ánh mắt đem hắn cố định lại: "Anh chỉ cần nói cho em biết, anh có lòng tin hay không?"
Ánh mắt của cô trong suốt mang theo những tia sáng lấp lánh, giống như hai viên ngọc quý đang chớp động, lúc nhìn hắn hai mắt đột nhiên giống như hai viên ngọc lưu ly đang tỏa sáng, mỹ lệ làm hắn không thể nào rời mắt được: "Có!"
Bên môi Ôn Hinh Nhã phảng phất như xuân tuyết đang tan vỡ, mang theo nụ cười xuân về hoa nở nói: "Em biết mà, em không có nhìn lầm anh, anh chỉ cần ở phía trước ra sức tiến lên, phía sau lưng cứ giao cho em, em sẽ giúp anh xóa hết những nỗi buồn phiền trong anh."
Nhìn cô mỉm cười, trong lòng Âu Dương Phong đột nhiên sinh ra một cổ nhiệt huyết sôi nổi giống như là đang vô cùng hào hứng, hắn kiên định gật đầu: "Tốt!"
Ôn Hinh Nhã đem tay nhẹ nhàng đặt lên trên vai hắn: "Chúng ta nhất định sẽ thành công!"