TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 36.1: Đồ ngốc nhiều tiền

Cập nhật lúc: 2020-12-17 06:51:08

Bảy chiếc khuyên tai này là vật mà Từ Thần Vũ vô cùng yêu thích, mỗi một cái khuyên tai đều là một kim cương tự nhiên giá trị liên thành, Từ Thần Vũ vì muốn có được những chiếc khuyên tai này đã tiêu hết tiền tích góp của chính mình, còn ăn cắp một ít tiền của Từ gia để mua vật này. Kiếp trước vì muốn mua ma túy cho cô mà hắn đã đem hết bảy viên kim cương này bán đi. Từ Thần Vũ giống như một con mèo hoang xù lông nổi giận nói: "Dựa vào cái gì, Cô có biết bảy cái khuyên tai này có biết bao nhiêu quý hiếm, hơn hai ngàn vạn mới mua được đầy, Cô nói cho liền cho cô sao? Cô đây là công phu sư tử ngoạm (*), tôi có thể tổ cáo cô tội lừa bịp tống tiền!" (*) Sư tử đại khai khẩu ( 33kg) : Công phu sư tử ngoạm, cắn một phát được cả miếng to =)) . Đại khái mang ý nghĩa là rất tốn tiền, chặt giá, đưa ra giá cắt cổ. Ôn Hinh Nhã không chút để ý, thưởng thức chiếc điện thoại trong tay: "Tôi giúp cậu xong thì cậu liền không cần tôi nữa? Không muốn báo ân thì thôi, còn muốn tổ tôi tội lừa bịp tống tiền, cậu lấy oán trả ơn à, cậu có còn là đàn ông nữa không vậy?" Từ Thần Vũ đầu lưỡi như bị thắt lại, tức giận đến mức mặt và cổ đều đỏ lên: "Ai nói tôi không phải là đàn ông, tôi chỉ là tùy tiện nói thôi mà, cũng không có thật sự đi tố cáo cô, tôi cũng chưa nói là không báo ân, chỉ là yêu cầu của cô quá mức..." Ôn Hinh Nhã đi đến trước mặt của hắn, hung hăng nhìn hắn: "Như thế nào là quá mức, yêu cầu của tôi cậu làm không được, giống như kêu cậu đi giết người phóng hỏa, hay là trộm gian cướp bóc?" "Không có, nhưng mà.." Từ Thần Vũ bất giác đi theo lối suy nghĩ hung ác của cô, nhìn tổng thể có gì đó không thích hợp nhưng khi đón lấy ánh mắt bức người của CÔ, Từ Thần Vũ thế nhưng lại cảm thấy vô cùng chột dạ, chỉ là.. Đôi mắt trầm tĩnh của cô, nháy mắt liền lộ ra những tia sáng lộng lẫy bức người, làm tim hắn đang đập bình thường đột nhiên "thình thịch" loạn nhịp, trong đầu không tự chủ được liền nghĩ đến cảnh hai mắt cô ngẩn ngấn nước lúc nhìn hắn, ngực của hắn đột nhiên cứng lại có chút khẩn trương, phảng phất như mọi thứ cô muốn từ hắn là điều đương nhiên. "Nếu như không có, thì.. Lấy chiếc khuyên tai cho tôi đi!" Ôn Hinh Nhã tự nhiên vươn lòng bàn tay trắng nõn của mình đến trước mặt Từ Thần Vũ. Từ Thần Vũ từ nhỏ đến lớn, ai thấy hắn đều phải nịnh nọt kêu hắn là Từ nhị công tử, đi theo làm tùy tùng hầu hạ hắn, những người đó đều là bạn bè cũng như là những người muốn một công việc tốt từ chỗ hắn nên lúc nào cũng nhường hắn. Ông nội, ba, mẹ cùng anh hai đều luôn che chở và làm chỗ dựa cho hắn, có ai giống như Ôn Hinh Nhã, dáng vẻ hung hăng dọa người, lại nói đúng lý hợp tình. Cho nên trong lúc nhất thời hắn cả người ngây ngốc, ngượng ngùng nói: "Một viên?" "Ừm, hừ!" Ôn Hinh Nhã đem tay đứa đến trước mặt của hắn. Từ Thần Vũ nhìn lòng bàn tay trắng nõn trước mắt, tản ra ánh sáng như một viên ngọc quý, ngón tay nhỏ nhắn tinh tế lại thon dài, móng tay được chỉnh sửa mượt mà xinh đẹp, sạch sẽ và trong suốt, tản ra một màu hồng nhạt khoẻ mạnh, hết sức xinh đẹp.. Không biết vì cái gì hô hấp của hắn bỗng có chút khó khăn, tim đập mạnh và nhanh không ngừng, vành tai lặng lẽ đỏ lên. Ôn Hinh Nhã nhướng mày nói: "Luyến tiếc như thế sao?"  
Loading...