TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 54.2:Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sẽ không nhịn được muốn...
Cập nhật lúc: 2020-12-18 05:18:30
Tư Diệc Diễm nhíu mày nói: "Em giúp tôi lấy tờ khăn giấy đi! Tôi đang lái xe, có chút không tiện."
"ỜI" Ôn Hinh Nhã duỗi tay tới hộp khăn giấy ở phía trước lấy một tờ rồi đưa cho hắn.
Ai ngờ trong lúc đó Tư Diệc Diễm đột nhiên duỗi tay bắt lấy tay cô.
"Anh làm gì, không phải đang lái xe nên có chút không tiện sao?" Ôn Hinh Nhã theo bản năng giãy giụa hai cái, tay hắn nắm lấy cổ tay cô, lực đạo vừa đủ, không có làm đau cô, nhưng cô nhất thời không thể tránh thoát được.
"Đúng là không tiện, cho nên em giúp tôi lau đi!" Tư Diệc Diễm bên môi mang theo ý cười nghiền ngẫm, nghiêng đầu sát vào tay cô, cứ như vậy hắn cầm tay cô dừng trước môi hắn.
"Này! Tư Diệc Diễm, anh đừng có náo loạn, nghiêm túc lái xe.." Ôn Hinh Nhã thấy hẳn một tay nắm lấy tay lái, đôi mắt lại không có xem đường ở phía trước, xe lại duy trì tốc độ chạy trên đường cao tốc, trong lòng thản nhiên sinh ra một loại cảm giác sinh mệnh của mình đang gặp nguy hiểm, vội vàng nhắc nhở hắn nghiêm túc lái xe.
Tư Diệc Diễm vẫn như cũ duy trì tư thế nghiêng đầu, đôi mắt tràn đầy ý cười nhìn cô, biểu tình trên mặt tựa như hoa đang nở, xuân tới rồi, xinh đẹp đến cực điểm.
"Được! Tôi, giúp, anh, lau!" Ôn Hinh Nhã cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi nói ra mấy chữ này, tức giận trừng mắt nhìn Tư Diệc Diễm thiểu chút nữa là chiếu ra ánh lửa, vì suy nghĩ cho cái mạng nhỏ của mình, cô đàng phải thỏa hiệp giúp hắn lau đi vệt điểm tâm còn dính bên môi hắn.
Tư Diệc Diễm ánh mắt mang theo ý cười rạng rỡ chiếu rọi lấy khuôn mặt xinh đẹp đang tức giận của cô, ánh mặt trời từ trên cửa sổ chiếu xuống khuôn mặt cô, màu sắc trong suốt nhuộm dần thành một mảnh hơi hồng, xinh đẹp tựa như ánh mặt trời chiếu xuống một viên ngọc quý sáng lấp lánh.
"Lau xong, anh còn muốn như thế nào nữa?" Ôn Hinh Nhã thỉnh thoảng hướng tới cửa kính nhìn đường cao tốc, trong mắt chớp động hoảng loạn, sợ hãi, các loại cảm xúc phức tạp đan xen, giãy giụa hai cái nhưng tay vẫn như cũ bị hẳn nắm chặt, trên mặt sự tức giận tăng lên, càng làm cho sự xinh đẹp của cô tăng lên một tầng.
Tư Diệc Diễm thanh âm trầm thấp, trong mắt nhiễm một tầng tà mi: "Tôi còn muốn.."
Tư Diệc Diễm đang nắm cổ tay cô đột nhiên buông xuống, Ôn Hinh Nhã cả người nghiêng về người hắn, tiếp theo Tư Diệc Diễm cúi đầu liếm mút thật mạnh vào môi cô: "Như vậy!"
Ôn Hinh Nhã hướng về phía Tư Diệc Diễm giận dữ hét: "Tư Diệc Diễm, anh điên rồi sao! Mau thả tôi ra, chuyên tâm lái xe, anh có biết hay không, nếu lái xe phân tâm trên đường cao tốc, thì có bao nhiêu nguy hiểm, tôi không nghĩ mình sẽ từ bỏ mạng nhỏ của mình ở đây."
"Yên tâm, tôi nhất định sẽ không cho em chết sớm hơn tôi đâu!" Tư Diệc Diễm trưng ra dáng vẻ không muốn sống nhìn cô, đặt những nụ hôn nhỏ vụn ở trên mặt cô, mang theo hơi thở trầm thấp cùng dục sắc, trước sau khắc chế chính mình chưa từng chân chính mạo phạm.
sự tức giận trong lòng Ôn Hinh Nhã bỗng chốc không còn nữa, như băng tuyết tan rã, chỉ còn một mảnh buồn bực: "Tư Diệc Diễm, tôi xin anh làm ơn chuyên tâm lái xe đi có được không? Nếu như có sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra, ai biết báo chí sẽ viết ra nội dung phong lưu diễm sắc như thế nào, anh cũng nghĩ như vậy đúng không?"
"Tôi nghĩ! Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu!" Tư Diệc Diễm bên môi mang theo ý cười, nghiệm mặt nói: "Hơn nữa tôi sẽ nói cho bọn họ biết, tôi rất vui mừng khi người con gái này ngồi bên cạnh tôi, làm cho bọn họ đem em viết thành vị hôn thê của tôi."
Ôn Hinh Nhã một trận nghiến răng nghiến lợi.
Tư Diệc Diễm buông cổ tay cô ra, nắm lấy tay lái, cười nhẹ nói: "Đúng rồi, tôi quên nói cho em biết, trên radar của chiếc xe này biểu hiện, năm km phía trước không có một chiếc xe nào cả, chiếc xe Cayenne này có phần điều khiển hướng dẫn tự động hết sức cao cấp, cho nên.. hoàn toàn sẽ không có vấn đề nguy hiểm gì xảy ra!"
Ôn Hinh Nhã đột nhiên trừng lớn đôi mắt, khuôn mặt nhỏ non nớt nhanh chóng phiếm hồng, trừng mắt nhìn Tư Diệc Diễm, lại một lần nữa cô nói không nên lời.
Tư Diệc Diễm nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt nhiễm phần tà mị, thanh âm mang theo âm sắc trầm thấp, hết sức mị hoặc: "Đừng có nhìn tôi như vậy, tôi sẽ không nhịn được mà muốn.."
Ánh mắt của hắn dừng lại trên đôi môi bị hắn liếm mút đến kiều diễm ướt át, xưng đỏ của cô, ánh mắt trong nháy mắt càng thêm thâm trầm.
"Đồ lưu manh!" Ôn Hinh Nhã mắng hắn một câu, rồi quay mặt đi nhìn ra bên ngoài cửa sổ.