TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 59.1: Black sunday

Cập nhật lúc: 2020-12-18 05:57:29

Black Sunday nổi tiếng ở trong thủ đô là hàng vàng. Nếu không có cách nào, chỉ cần nhìn quán bar bên ngoài, bạn không thể biết được có điều gì đó đang xảy ra bên trong Black Sunday. Nó là sự kết hợp của khiêu dâm, cờ bạc, và ma túy. Người trong giới thượng lưu ở thủ đô không ai là không biết, nhưng bởi vì bối cảnh thần bí đằng sau Black Sunday, nên mọi người đều giữ im lặng về lai lịch thần bí của nó. Bên trong Black Sunday, một chiếc xe hơi đậu ở bãi đậu xe tầng bốn, cửa xe mở ra, Cổ Quân Lân từ ghế lái bước xuống xe, vòng qua thân xe thay Ôn Hinh Nhã mở cửa xe ra: "Chúng ta tới nơi rồi." "Cảm ơn!" Ôn Hinh Nhã cười nói cảm ơn, duỗi chân xuống xe. Cố gia là một gia tộc giàu có, có doanh nghiệp nổi tiếng ở thủ đô, nghe nói họ CÓ quan hệ hết sức mật thiết với Cục An Ninh quốc gia, họ đều có thể lực ở hắc bạch lưỡng đạo, lúc này đây Ôn Hinh Nhã được sắp xếp có mặt ở đây, chính là may mắn có Cố Quân Lân giúp đỡ. Lúc này, Ôn Hinh Nhã mới thực sự nhận ra tầm quan trọng trong việc gia nhập vào tầng lớp thượng lưu, những mối quan hệ của cô ở trong giới này sẽ là chìa khóa để phân thắng bại trong bất kỳ tình huống nào. Có Quân Lân dẫn Ôn Hinh Nhã từ một cánh cửa khác tiến vào Black Sunday, đi thẳng đến phòng điều khiển bí ẩn ở Black Sunday. Từ Thần Vũ cùng Hàn Mặc Phong đang ngồi bên trong phòng điều khiển. Ôn Hinh Nhã đem điểm tâm mà mẹ Hà đã làm đưa cho bọn họ: "Điểm tâm do chính tay mẹ Hà làm rất ngon, nếu nói đứng thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất, thấy hai người vất vả như vậy em liền mang cho hai người." Từ Thần Vũ từ trước đến nay đều rất thích ăn đồ ngọt, lúc này thấy có điểm tâm ăn, hai mắt tức khắc phát ra ánh sáng: "Hinh Nhã, em quả nhiên là hiểu rõ anh." Giao tình hai đời, làm sao Ôn Hinh Nhã có thể không biết hắn yêu thích cái gì, quay đầu nhìn về phía Hàn Mặc Phong: "Tình huống như thế nào rồi?" Hàn Mặc Phong ra hiệu cho cô xem video giám sát: "Hắn đã chơi liên tiếp mấy ngày rồi, trong tay đã không còn bao nhiêu tiền, đây có thể là lần cuối cùng hắn đặt cược. Vào ngày hôm qua, bọn anh đã sắp xếp xuống dưới bảo người cho hắn mượn tiền với số lãi lớn, rất nhanh lại muốn thua sạch." Ánh mắt Ôn Hinh Nhã dừng trên video giám sát, trên màn hình có sự xuất hiện của một người đàn ông khoảng chừng bốn mươi tuổi, có diện mạo mỏ chuột tai khi, tướng mạo xấu xí hèn mọn, đáng khinh của đàn ông trung niên, người này chính là Dương chủ biên của tòa soạn Thiên Dương- Dương Sùng Quang. Tư Diệc Diễm đưa cho cô một tập tài liệu, trên đó có ghi Dương Sùng Quang yêu đánh bạc như mạng, cho nên cô liền cùng Tử Thần Vũ thương lượng bày ra ván cờ này. Từ Thần Vũ quen biết rất rộng, rất nhanh đã làm quen được với Dương Sùng Quang, dụ dỗ Dương Sùng Quang đến Black Sunday để đánh bài. Cô gia cùng thể lực ở phía sau lưng Black Sunday có chút quan hệ, cho nên Cổ Quân Lân đã giúp bạn có dàn xếp bố cục, vận may của Dương Sùng Quang rất tốt, hai ngày liên tiếp thẳng gần một ngàn vạn, đánh bạc chính là như vậy, càng thắng thì sẽ càng muốn chơi tiếp, huống chi Tử Thần Vũ còn an bài người Bên trong thao tác, cho nên Dương Sùng Quang càng đánh càng hăng, tới ngày thứ ba, vận may của Dương Sùng Quang có xu hướng tăng lên, nhưng cũng chẳng ăn thua gì, đến ngày thứ tư, cuối cùng Dương sùng Quang cũng đã thua đến chỉ còn tiền vốn. Lúc trước thẳng hơn một nghìn vạn, bây giờ lại thua đến thê thảm chỉ còn tiền vốn ban đầu, Dương Sùng Quang sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy, dưới sự xúi giục của người do Từ Thần Vũ sắp đặt, Dương Sùng Quang nhất thời nóng nảy hướng tới bọn cho vay nặng lãi mượn tiền, hiện tại đã thua đến không còn gì. Lúc này, trên khuôn mặt gầy gò của Dương Sùng Quang tràn đầy mồ hôi, mông đặt ở trên ghế lăn qua lăn lại như ngồi trên đống lửa. Đôi mắt vì thức đêm đánh bài mà trở nên vô thần, trừng to đôi mắt nhìn chằm chằm vào mấy lá bài trong tay của nhân viên chia bài. Nhân viên chia bài phát cho mỗi người chơi trên bàn ba lá bài. Dương sùng Quang vừa kích động vừa khẩn trương trèo lên bàn, tay ấn gắt gao vào ba lá bài trước mặt, nín thở nhấc lên một góc của một lá bài, khi nhìn thấy lá thứ nhất là một con A, đôi mắt hèn mọn bỉ ổi bỗng chốc sáng bừng lên. Dường như cảm giác được chính mình đã để lộ cảm xúc ra bên ngoài, hắn bất giác nhìn thoáng qua người đối diện, lại cố ý làm ra vẻ mặt không cảm xúc, nhưng đôi tay run rẩy của hắn lại không thể nào giấu được vcăng thẳng. Dương Sùng Quang lo lắng nhấc lên lá bài thứ hai, khi thấy lá bài thứ hai là Con ba thì cả người hắn đều phấn khích thiếu chút nữa đã nhảy ra khỏi ghế, đặt lại lá bài xuống bàn với vẻ mặt lo lắng. Dương Sùng Quang ra vẻ suy sụp dựa người vào lưng ghế, lấy ra khăn giấy không ngừng lâu mồ hôi trên mặt hẳn, trong lòng không ngừng kêu: Hai, hai.. lá cuối cùng nhất định phải là hai, nhất định phải là hai.. Dương Sùng Quang run rẩy đưa tay nhấc lên lá bài cuối cùng, khi thấy lá bài thứ ba là con hai, hắn lập tức phấn khích ném lá bài trên tay xuống giữa bàn, cười ha hả: "Sảnh một hai ba, ha ha, mày thua rồi!" Người đàn ông ngồi đối diện chậm rãi đặt những lá bài trong tay vào giữa bàn: "Tôi cũng là sảnh, nhưng thật xin lỗi, so bài với ông thì bài tôi chỉ lớn hơn có một chút." Dương sùng Quang không thể tin được trừng mắt, nói: "Không có khả năng, bài của mày sao có thể lớn hơn bài của tao?"  
Loading...