TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 70.1: Tôi định đến doanh trại quân đội

Cập nhật lúc: 2020-12-18 07:30:31

"Vào! Cố Quân Lân anh chết chắc rồi." Ôn Hinh Nhã cười phun, nằm bò lên ghế sô pha ôm bụng cười. Từ trước đến nay Cổ Quân Lân và Chu Thiên Du là một đôi oan gia ngõ hẹp, một ngày mà không nói móc đối phương mấy câu thì đều cảm thấy có lỗi với chính mình. Quả nhiên, sau khi Chu Thiên Du nghe xong, liền nhào qua ấn Cổ Quân Lân lên ghế sô pha, đánh đấm dữ dội. Có Quân Lân không ngừng hét lớn: "Đừng Có đánh vào mặt, đừng đánh mặt.. Vốn dĩ lớn lên đã không có đẹp trai rồi, em mà còn đánh trúng nữa thì chắc mấy ngày nữa anh không dám đi ra ngoài gặp người quá.. "Hứ, không làm cho mặt anh có thêm mấy cục mụn thì em cảm thấy thật có lỗi với bản thân." Nhờ Chu Thiên Du và Cổ Quân Lân cãi cọ đầm đá nhau mà bầu không khí bỗng chốc sôi động ồn ào hơn. Một lúc sau, Ôn Hinh Nhã lại uống thêm không ít rượu, Chu Thiên Du liền vội vàng múc cho cô một chén canh cá: "Uống nhiều như vậy để làm gì, một lát nữa sẽ bị say, nếu như cậu say, thì tớ không phụ trách đưa cậu về nhà đâu." Đôi mắt phượng của Cổ Quân Lân nhẹ nhàng liếc qua Tử Thần Vũ một cái rồi nói: "Em không phụ trách, thì cũng có người thay em phụ trách." Chu Thiên Du đương nhiên là nghe hiểu, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Từ Thần Vũ một cái rồi nói: "Mỗi lần đi uống rượu, không phải cậu ta là người nháo rất hăng sao, uống nhiều hơn tất cả mọi người, cuối cùng lại là người say đầu tiên." Từ Thần Vũ nhìn Ôn Hinh Nhã cùng một đám anh em vừa nói vừa cười, trong lòng nhất thời cảm thấy phức tạp, hẳn không khỏi nghĩ đến cơn ác mộng lúc trước. Mặc dù hắn biết đó chỉ là giấc mơ, nhưng giấc mơ đó lại hết sức chân thật, cái cảm giác đau đớn xuyên tim bất giác khiến hắn cảm thấy hít thở không thông. "Từ Nhị, Từ Nhị.." Từ Thần Vũ phục hồi lại tinh thần của mình thì phát hiện lúc này mọi người đều đang chăm chú nhìn hắn, hắn theo bản năng nói: "Mọi người không ăn thức ăn, không uống rượu, nhìn tớ làm gì?" Ôn Hinh Nhã gắp cho Tử Thần Vũ một miếng thịt cá, đem xương cá gắp sạch sẽ ra hết rồi mới thả vào trong chén Từ Thần Vũ: "Câu này phải nói với anh mới đúng, mọi người ra đây chơi là để vui vẻ, một mình anh ngồi rầu rĩ ở đây định làm cái gì?" "Hả, anh không có tính làm gì hết, chỉ là suy nghĩ một số thứ thôi." Hành động của Ôn Hinh Nhã làm cho tim của Từ Thần Vũ bỗng nhảy dựng lên, cô phát hiện hắn thích ăn cá từ khi nào, hơn nữa còn kiên nhẫn giúp hắn nhặt xương cá, giống như: Lúc trước đi ăn mừng sinh nhật hắn, cô cũng làm hành động như vậy. Đám người Chu Thiên Du đương nhiên cũng nhìn ra manh mối, thầm nghĩ Từ Nhị có hy vọng rồi. Sau đó Ôn Hinh Nhã gắp thức ăn cho từng người bọn họ, hơn nữa còn là những món mà bọn họ thích ăn, tính đến nay thì đây là lần thứ hai Hinh Nhã đi chơi chung với bọn họ mà thôi. * "À, mọi người có xem bộ phim điện ảnh mới ra gần đây hay không, tên phim là Bức Tranh Tuổi Thanh Xuân ", một bộ phim điện ảnh nhỏ, nhưng nam diễn viên đóng vai nam phụ diễn rất lôi cuốn và hấp dẫn, vì vậy mà doanh thu phòng vé của bộ phim này rất cao nha." Ôn Hinh Nhã nâng ly rượu cùng bọn họ nói chuyện phiếm. Ôn Hinh Nhã nhớ rõ mười năm sau, nam diễn viên đóng vai nam phụ trong bộ phim điện ảnh nhỏ tên là "Bức Tranh Tuổi Thanh Xuân", trở thành một nghệ sĩ vô cùng nổi tiếng, sau khi kết thúc hợp đồng với công ty cũ, thì được mời sang công ty mới, trở thành đứa con cưng của công ty đó. Lăng Thanh Hiên đã giúp cô một việc lớn như vậy, cô cũng nên trả ơn cho anh ta. Quả nhiên, sau khi nghe cô nói vậy thì Lăng Thanh Hiên tỏ ra rất hứng thú: "Có thể nhận được lời khen từ Ôn đại tiểu thư, thì người đó chính là thật sự tài giỏi, anh cũng phải đi xem mới được." Ôn Hinh Nhã hoàn toàn không lo lắng Lăng Thanh Hiên sẽ bỏ lỡ cơ hội này, vì càng chơi chung cô càng hiểu rõ, đám người này ngày thường đều tỏ ra ăn chơi như các Công tử thiếu gia nhiều tiền, ngoại trừ Từ Nhị ngu ngốc ở bên ngoài, thì những người còn lại đều là những người thông minh, tinh anh. Trong lúc nói chuyện phiếm với mọi người, cô lại nói về những chuyện liên quan đến bất động sản, Ôn Hinh Nhã đề cập đến khu Tây Hoàng bên kia thành phố, nhìn thấy dáng vẻ trầm tư của Cổ Quân Lân, khóe môi khẽ nở nụ cười nhạt, thấy Cổ Quân Lân đã suy nghĩ về vấn đề này cô liền ngừng lại. Bởi vì đã uống không ít rượu, Ôn Hinh Nhã cảm thấy trong người có chút nóng, nên cô liền chậm rãi đi ra ngoài ban công trước cửa phòng riêng. Ban đêm, gió nhẹ thổi qua mặt, cô cảm thấy hết sức thoải mái. Lúc này, Từ Thần Vũ chậm rãi đi đến bên người cô, từ trong bao thuốc lấy ra một điếu thuốc lá, lấy que diêm quẹt lên thành hộp, một ngọn lửa màu xanh lam lập tức xuất hiện chiếu rọi vẻ mặt anh tuấn, lại như có vẻ cô đơn tịch mịch của hắn. Ôn Hinh Nhã vô ý thức vươn tay giật lấy điểu thuốc lá trong tay hắn rồi dập tắt: "Mới có bao nhiêu tuổi đâu, đã bày đặt học người lớn hút thuốc."  
Loading...