TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 73.1: Đàn ngọc dễ gây hứng thú, có thể dưỡng thành phong lưu
Cập nhật lúc: 2020-12-18 22:58:16
Buổi chiều Ôn Hinh Nhã ngồi trong phòng đọc sách, nghiền ngẫm từng chữ một thể loại văn học cổ điển khiến cô càng đọc càng cảm thấy bực bội, ném quyển sách trên tay lên bàn, nằm trên giường lăn lộn một vòng, sau đó lại bất đắc dĩ cầm quyển sách trên bàn lật xem, nhưng quả thật không có cách nào có thể bình tĩnh lại.
Ôn Hinh Nhã ôm chăn bông lăn lộn trên giường một hồi, chợt nghe thấy tiếng đàn như gió thoảng, lập tức thổi bay cơn cáu kỉnh trong cô.
Cô nhanh chóng xỏ giày chạy vào trong sân, ngay lập tức liền nhìn thấy Tư Diệc Diễm đang ngồi đánh đàn dưới gốc cây ngô đồng.
Lúc trước, cô có đặt một cây đàn piano dưới gốc cây ngô đồng, ngày trước cô thường cùng ông ngoại nói đùa: "Ngô đồng là một loài cây có linh tính, ngồi dưới cây ngô đồng đánh đàn quả thật càng làm tăng thêm vẻ tao nhã và thanh cao!"
Vì cây đàn này, mà ông ngoại Còn đặc biệt bảo người đem bộ bàn ghế đá dưới cây ngô đồng chuyển sang dưới gốc cây quỳnh hoa, từ đây dưới gốc cây ngô đồng là địa điểm mà cô luyện đàn mỗi ngày.
Ông ngoại chỉ nói Tư Diệc Diễm có trình độ cao ở mặt thư pháp và cờ vây, nhưng lại không biết rằng hẳn chơi đàn cũng điêu luyện không kém, Ôn Hinh Nhã đột nhiên sinh ra cảm giác thất bại.
Tư Diệc Diễm chính là loại người như vậy, sinh ra chính là để đả kích chúng sinh.
Bài nhạc cũng đến khúc cuối cùng, Ôn Hinh Nhã giọng điệu mệt mỏi nhìn Tư Diệc Diễm nói: "Người xưa Có câu đàn ngọc dễ gây hứng thú, Có thể dưỡng thành phong lưu, Tư đại thiếu gia cốt cách thanh tú, tự nhiên còn cần lấy vẻ bề ngoài phong lưu."
Tư Diệc Diễm nghe xong lời Cô nói, không nhịn được mỉm cười nhẹ đứng lên: "Phong lưu và hào hoa, tất cả đàn ông trên đời này đều có đặc tính đó, tôi tất nhiên cũng không ngoại lệ."
Ôn Hinh Nhã trong lúc nhất thời không biết nên nói gì với cái người da mặt dày này.
"Hinh Nhã, em không hiểu đàn ông, đàn ông làm ra vẻ hào hoa phong nhã, phong lưu thú vị, bởi vì điểm này sẽ rất dễ thu hút sự chú ý của người phụ nữ." Tư Diệc Diễm đi đến trước mặt cô, đôi mắt hẹp dài thanh tú mỹ lệ, nhuộm dần một tia phong lưu lịch sự lại tao nhã, ẩn sâu trong con ngươi tao nhã ấy mang theo một tia hứng thú.
"Mẹ Hà và mẹ Khương đều không hiểu gì về dương cầm, anh làm ra những chuyện này cũng tốn công vô ích." Biệt thự Mạc gia rộng như vậy, người có thể bị Tư Diệc Diễm dùng tài đánh đàn để thu hút sự chú ý cũng chỉ có mình cô, hắn muốn dựa vào chuyện này để hấp dẫn ánh mắt của cô nhìn về phía hắn, Cô lại cố tình làm bộ nghe không hiểu, dùng mẹ Hà và mẹ Khương để che dấu.
Tư Diệc Diễm cười nhẹ tiến lại gần, duỗi tay đem mấy sợi tóc bị gió thổi rơi trên gò má cô vén ra đằng sau tai, cười nhẹ nói: "Hai người bọn họ không hiểu cũng không sao, chỉ cần em hiểu là được."
Đầu ngón tay của hắn hơi thô ráp, lướt qua gò má cô khiến cô có chút ngứa ngáy, ngón tay lướt qua vành tai, lỗ tai mỗi lần chạm như đều mang theo nhiệt độ nóng bỏng, Cô đoán chắc bây giờ cả hai tai cô đang đỏ bừng đến đáng sợ.
Cô nhanh chóng lùi về phía sau một bước nói: "Tôi có việc phải đi ra ngoài, chút nữa anh nhớ chuyển lời lại cho ông ngoại tôi một tiếng."
* Nói xong liền quay người vội vã chạy đi.
Âu Dương Phong đưa Ôn Hinh Nhã đi đến một con hẻm nhỏ, sâu trong con hẻm nhỏ là một ngôi nhà nhỏ có cánh cửa có thể nói là đã hỏng đến mức không thể che chắn được gì nữa. Ôn Hinh Nhã gõ nhẹ vào cửa mấy cái.
Một lúc sau, cánh cửa được bên trong mở ra "kẽo kẹt kẽo kẹt", Ôn Hinh Nhã lúc này mới nhìn thấy rõ người đứng bên cạnh cửa, người đàn ông trước mặt này thật sự quá xấu, xấu đến mức không có cách nào hình dung được.