VỢ CŨ TÔI KHÔNG MUỐN LÀM NGƯỜI THAY THẾ - Chương 245-246

Cập nhật lúc: 2024-10-06 18:59:57

Quyền Dạ Khiên lạnh lùng híp mắt, hung ác nói: “Thằng nhãi, tốt nhất mày nên quản lý tốt cảm xúc của mày, người dám nhìn tao như vậy đã bị ném xuống Thái Bình Dương để nuôi cá mập rồi”. Khóe môi Dụ Lâm Hải nhếch lên mỉa mai: “Trùng hợp đấy, người dám nói với tôi như vậy đã bị đánh vào bụng mẹ cho đi vào kiếp luân hồi”. “Anh có tin tôi đánh anh vào trong bụng mẹ không?” “Mày có tin tao vứt mày xuống Thái Bình Dương nuôi cá mập không?” “Tới đi, thử xem…” Hai người đàn ông nói chưa đến ba câu lại muốn đánh nhau, Nam Mẫn bây giờ nhìn không nổi nữa, lao vào giữa hai người rồi đầy ghê sofa: “Đủ rồi! Xong chưa! Các anh là học sinh tiểu học sao?” Quyền Dạ Khiên lạnh lùng hừ một tiếng: “Người ấu trĩ như vậy, lần đầu tiên ông đây thấy”. Nam Mẫn nghiêng đầu trừng mắt với anh ta: “Anh bớt nói một câu đi!” Dụ Lâm Hải cười nhạt: “Anh trưởng thành được bao nhiêu?” Nam Mẫn nghiêng đầu: “Anh cũng im miệng!” Tối qua cô uống nhiều rượu, không có canh giải rượu của quản gia Triệu, lúc này hơi đau đầu, đứng cũng cảm thấy choáng váng, cơn giận vừa vọt lên, sắc mặt không khỏi có chút trắng bệch. Dụ Lâm Hải để ý thấy vậy liền vội vàng tiến lên đỡ cô: “Không thoải mái? Ngồi đi”. Anh đỡ Nam Mẫn ngồi xuống, lại đích thân đến trước quầy rót cho cô một cốc nước nóng, bưng ra cho cô uống, thổi hai cái, vẫn chưa yên tâm còn dặn dò: “Uống chậm một chút, cẩn thận nóng”. Quyền Dạ Khiên nhìn Dụ Lâm Hải đi theo chăm sóc em gái, mặt lạnh lùng cũng theo đó hòa hoãn một chút, mặc kệ có phải anh giả vờ hay không, ít nhất là thái độ tốt, cùng là đàn ông, trong mắt có tình ý hay không vẫn nhìn ra được. Nam Mẫn chán ghét hất tay Dụ Lâm Hải, tự mình uống nước nóng, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Quyền Dạ Khiên ho nhẹ một tiếng, bắt đầu nói chuyện chính: “Nói chút đi, tiếp theo hai người định làm thế nào?” Nam Mẫn ngẩng đầu: “Làm thế nào gì?” Quyền Dạ Khiên mặc kệ Nam Mẫn, chỉ bức ép nhìn về phía Dụ Lâm Hải: “Chuyện nên làm chuyện không nên làm mày cũng làm rồi, đừng nói với tao bước tiếp theo nên làm như thế nào”. Chân mày Dụ Lâm Hải khẽ nhướn: “Ý của anh hai là?” Một tiếng gọi “anh hai” đột ngột vang lên tự nhiên, Nam Mẫn nghe xong, thiếu chút nữa bị sặc nước. Nhưng Quyền Dạ Khiên cảm thấy không có gì không đúng cả, anh là người đàn ông của Nam Mẫn, chính là em rể của anh ta, gọi anh ta một tiếng “anh hai” theo Nam Mẫn cũng không hề có vấn đề gì. “Chuyện đã qua chúng ta không nhắc lại”. Quyền Dạ Khiên xua tay, phóng khoáng không tả xiết, hận sắt không thành thép nhìn Nam Mẫn một cái: “Năm đó con bé này sống chết đòi gả cho anh, ngày nào cũng chỉ nói về điểm tốt của anh, đến mức tai của tôi cũng phải mọc kén…” Khuôn mặt Nam Mẫn nóng bừng: “Anh hai!” Vừa nãy còn nói sẽ không nhắc đến nữa. Những điều này đều là lịch sử đen của cô, cô hận không thể chôn nó xuống đất, mãi mãi đừng đào lên. “Được được được, không vạch trần điểm yếu của em”. -- Quyền Dạ Khiên không chọc vào nổi cô em gái bảo bối này, nói với Dụ Lâm Hải: “Ba năm qua, anh đối xử không tốt với em gái tôi, những người làm anh như chúng tôi đều ghi nhớ món nợ này trong lòng, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh. Nhưng con người tôi không thích chờ cơ hội mới tính sổ, tôi chỉ xem sau này, anh có thể dùng hành động thực tế của anh để bù đắp cho nó, tốt với nó hay không. Nếu đã lựa chọn bắt đầu lại từ đầu, muốn yêu thì yêu tử tế, muốn ở bên nhau thì ở bên nhau vui vẻ. Nếu anh muốn trêu đùa em gái tôi, tôi dám đảm bảo, chuyện như làm mồi cho cá mập Thái Bình Dương không phải là truyền thuyết, sẽ là số phận của anh”. Lời này khiến vẻ mặt Dụ Lâm Hải nghiêm túc hẳn lên, phía Nam Mẫn cũng phải tắc lưỡi trợn mắt. Cô đã nghe thấy gì chứ? Anh hai lại tuyên án đơn phương bọn họ ở bên nhau? Cái gì gọi là yêu thì yêu tử tế, ai muốn yêu anh ta? “Anh hai, anh nói bừa gì thế…” Nam Mẫn cau mày, đang định tranh cãi với Quyền Dạ Khiên thì bị Dụ Lâm Hải cướp lời, anh nắm chặt tay Nam Mẫn, trịnh trọng bảo đảm: “Anh hai yên tâm, mỗi một ngày sau này, tôi đều lấy cô ấy làm trọng, tốt với cô ấy”. Lời này là nói với Quyền Dạ Khiên, cũng là nói với Nam Mẫn. Quyền Dạ Khiên cũng đang muốn Dụ Lâm Hải thể hiện thái độ. Nghe thấy lời hứa của anh, anh ta cũng không thể hiện gì, dù sao tên nhóc này đã nói ra rồi, nếu anh không làm được, vậy thì người làm anh trai như anh ta, hoặc là sẽ ép anh làm theo bằng được, hoặc là sẽ cho anh trả cái giá phải có. Nếu đã dám thích em gái của anh ta thì phải có thành ý tương ứng, xưa nay chưa từng có bữa trưa miễn phí, càng không có chuyện bỗng dưng lấy được vợ. Nào ngờ Nam Mẫn và Quyền Dạ Khiên hoàn toàn không cùng suy nghĩ, nghe hai người đàn ông này một người hát một người bè bán cô, cô nổi giận, lạnh lùng hất tay của Dụ Lâm Hải: “Có phải anh có vấn đề không, ai muốn ở bên anh hả?” Dụ Lâm Hải ngước mắt nhìn cô: “Chẳng phải chúng ta đã…” “Chỉ là ngủ thôi, nếu anh cảm thấy thiệt, tôi có thể cho anh tiền”. Nam Mẫn nói xong định lấy ví tiền, thì bị Dụ Lâm Hải tóm cổ tay: “Nam, Mẫn!” Giọng anh nghẹn lại: “Em coi tôi là cái gì?” Nam Mẫn giằng cổ tay từ bàn tay anh, vẻ mặt lạnh nhạt: “Chỉ là giao tình ngủ một đêm, còn có thể là gì”. Đôi mắt sâu của Dụ Lâm Hải nheo lại, chỉ vậy thôi? Cô đúng là biết cách sỉ nhục anh! Quyền Dạ Khiên ở bên cạnh nghe vậy, không nhịn được buồn cười, hôm nay Tiểu Lục nhà anh ta thật lợi hại. Giết người diệt tâm, từng bước từng bước. Cô có thái độ này, anh ta không sợ cô sẽ chịu thiệt nữa, thỏa mãn chứ không thật lòng, đây là nguyên tắc xử lý việc của anh ta. … Lúc rời đi, Quyền Dạ Khiên vỗ vai của Dụ Lâm Hải, thâm ý nói một câu. “Tên nhóc anh, bảo trọng nhé”.
Loading...