CƯNG CHIỀU CÔ VỢ QUÂN NHÂN - Chương 1982: BỞI VÌ CÔ TA CẦN TÔI
Cập nhật lúc: 2021-04-13 05:51:14
Bên trong phòng giam rất u ám, chỉ có ánh nước thỉnh thoảng phản xạ những gợn sóng lăn tăn lên trên vách đá.
Nhiếp Nhiên đứng ở bên ngoài cửa phòng giam nhìn Cửu Miêu bên trong, người cô ta toàn là vết máu, trông rất nhếch nhác, cô cười hỏi cô ta: “Dùng mạng của cậu ta đổi lấy mạng của anh được không?”
Có lẽ là nụ cười của cô quá xấu xa, ở trong phòng giam âm u này lại sinh ra mấy phần đáng sợ, khiến cho Giang Viễn giống như là nhìn thấy ác ma, co rúc người ra phía sau.
Cảm nhận được sự sợ hãi của hắn, Cửu Miêu lạnh lùng ngẩng đầu lên nhìn Nhiếp Nhiên, “Cô có cần phải kéo người vô tội chôn cùng tôi không!”
Hình như Nhiếp Nhiên bị lời cô ta làm cho ngạc nhiên, “Bây giờ tôi đang nghĩ cách gỡ tội cho anh, anh không cảm ơn mà còn trách tôi à?”
Thấy cô như vậy, Cửu Miêu hơi nhíu mày.
Cô ta chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt này của Diệp Nhiễm. Cho dù là lần trước lúc cứu cậu bé kia, cô chỉ có một mình lại còn bị thương, nhưng vào giây phút sống chết cô vẫn có thể cư xử bình tĩnh.
Vậy mà bây giờ, chỉ vì câu “Hoắc Hoành vứt bỏ cô” lại có thể khiến cô mất khống chế như một kẻ điên thế này.
Chẳng lẽ lời mình nói khi đó thật sự quá đáng, đã ép vỡ dây thần kinh cuối cùng của cô ta rồi à?
“Anh như vậy làm tôi đau lòng quá.” Mặc dù Nhiếp Nhiên nói thế nhưng nụ cười vẫn in trên khóe môi.
Cửu Miêu nhìn cái người giống như kẻ điên trước mắt này, giọng lạnh lùng, “Cô chỉ muốn
dùng chuyện này để làm khó tôi, coi tôi như đồ chơi của cô thôi.”
Nhiếp Nhiên lập tức cười khẽ một tiếng, “Woa, anh lại hiểu tôi như vậy cơ đấy.” “Tôi không cần cậu ta chết thay tôi.”
“Vậy ý của anh là, anh muốn tự chết. Được thôi, thế thì tôi sẽ thả cậu ta.” Sau đó, Nhiếp Nhiên vung tay lên ra hiệu cho một gã anh em sau lưng đi tới, mở cửa ra.
Cô dễ tính lại khiến cho Giang Viễn ngẩn ra. Đến lúc cửa được mở ra, tên thuộc hạ kia định lôi hắn ra ngoài, hắn mới hoàn hồn lại, lập tức hỏi: “Cô Diệp, không phải là cô muốn thả tôi, sau đó giết chết anh Cửu chứ?”
Nhiếp Nhiên khoanh hai tay trước ngực, cười nói: “Nếu không thì sao, anh ta đã nói muốn
chết rồi, đương nhiên tôi phải cho anh ta toại nguyện.”
Lần này Giang Viễn không chịu được nữa, hắn lập tức đẩy tên thuộc hạ kia ra, chắn ở trước người Cửu Miêu, “Không, không được! Cô không được giết anh ấy! Tôi không cho phép cô giết anh Cửu của tôi!”
“Anh Cửu của cậu? Hai người đúng là ‘anh em thâm tình’ đấy.” Nhiếp Nhiên nhìn Cửu Miêu, sau đó lại nhìn Giang Viễn, khẽ mỉm cười hỏi: “Nhưng nếu như tôi cứ muốn giết anh Cửu của cậu thì sao?”
“Vậy tôi sẽ hận cô! Bởi vì cô giết loạn người vô tội!”
“Cậu hận tôi? Thật là kỳ lạ, anh Cửu của cậu khiến cậu rơi vào tình cảnh khó khăn như vậy, mà tôi giải cứu cậu ra khỏi đây, cậu lại còn muốn hận tôi.”
Giang Viễn bị lời nói của cô làm cho rối não, đơ người mất mấy giây, sau đó mới trả lời: “Nhưng... nhưng mà cô muốn giết anh Cửu, nếu cô giết anh Cửu, tôi sẽ hận cô.”
Nụ cười của Nhiếp Nhiên biến mất, ngay cả sắc mặt cũng sầm xuống, “Vậy là tôi nể mặt cậu mà cậu còn không biết điều, muốn đâm đầu vào chỗ chết à?”
Giang Viễn rụt đầu lại, “Tôi...”
“Nghe thấy chưa, cậu ta tự tìm cái chết, không trách tôi được.” Nhiếp Nhiên nhún vai nói với Cửu Miêu.
Cửu Miêu biết cô đang cố ý, cô ta nhìn vào mắt Nhiếp Nhiên, ra lệnh cho Giang Viễn ở trước mặt mình: “Giang Viễn, cậu đi đi.”
“Không!” Giang Viễn không do dự từ chối.
Cửu Miêu bực mình, trừng mắt lườm cậu ta, “Tôi muốn cậu đi!”
“Anh Cửu...”
“Cậu đừng ép tôi đánh cậu.”