THỊNH SỦNG DANH MÔN: QUYỀN THIẾU XIN CHIẾU CỐ - Chương 58: kẻ điên, cút đi

Cập nhật lúc: 2021-03-08 08:16:26

Editor: miểu Miểu - truyentauchamcom Thẩm Loan không có nửa điểm chột dạ, bình tĩnh nhìn anh: "Em nói, phải để cho ba cùng ông nội đến thẩm vấn, anh không thích hợp."   Con mẹ nó không thích hợp!   Trên mặt người đàn ông đang tích tụ dần tức giận, đáy mắt xẹt qua một tia hung ác nham hiểm nhanh đến nỗi làm cho người ta khó có thể phát hiện: "Thẩm Loan, đừng ép anh phát hỏa."   "Tùy anh nói như thế nào." Ngữ khí mỏi mệt, đáy mắt là khó có thể che dấu thất vọng.   A, cô có cái gì tốt để thất vọng? !   Cô dựa vào cái gì thất vọng?   Trong cơn tức giân tột độ, Thẩm Khiêm dùng hai tay nắm lấy bờ vai gầy yếu của cô gái,  gầy gò  yếu ớt, không có chút gợi cảm, cơ hồ tất cả đều là xương cốt.   Tim đập mạnh.   Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Loan tái nhợt, lại ngoan cố quật cường nhìn anh ta, con ngươi đen nhanh chóng tụ lại nước mặt, những tinh thể trong suốt lại bị cô nhốt tại hốc mắt, không cho lăn ra.   Cho đến giờ phút này, cô vẫn là không muốn chịu thua, lại càng không nguyện ở trước mặt anh biểu lộ nửa điểm yếu ớt. Mà một người chỉ có khi đối phó với kẻ thù, mới có thể theo bản năng bày thế trận để đón quân địch, như giờ phút này của Thẩm Loan.   Cô coi anh như kẻ thù.   Loại nhận thức này khiến trong lòng Thẩm Khiêm đột nhiên bốc hỏa không rõ:"Cô liền như vậy muốn đi bữa tiệc mừng thọ để mặt mày rạng rỡ, khẩn cấp tuyên cáo thân phận cô ba của Thẩm gia của cô?"   "Đúng vậy, tôi muốn mọi người biết đến tôi, thừa nhận tôi và muốn có những người bạn của riêng tôi như chị cả và chị hai. Yêu cầu này có quá phận không? Hay là, tôi nên bị nhốt trong lồng cho đến khi tôi chết đi, giống như một con chim chim hoàng yến? "Thẩm Loan giật giật khóe miệng, khuôn mặt tái nhợt vì cảm giác đau nhức từ vai, mồ hôi chảy ròng ròng, nhưng đôi mắt lại sáng ngời một cách đáng kinh ngạc," Ước gì anh có thể hiểu được tâm trạng của to, đúng vậy  anh quả thật hiểu được tôi, nhưng không cho là đúng, thậm chí cảm thấy được tôi dã tâm quá lớn, hy vọng xa vời một ít thứ vốn tôi không nên có được gì đó."   "Tôi đoán, trong lòng anh nhất định đang yên lặng cười nhạo: cô gái ngoài giá thú đó còn muốn phải danh phận? Thật sự là không biết tự lượng sức mình, người si nói mộng!"   Thẩm Khiêm bị nàng nói toạc ra suy nghĩ trong lòng, không có phủ nhận, cũng không cảm thấy xấu hổ, chính là vẫn dùng sức lực để siết chặt vai của cô ấy: "Liền bởi vì tôi không mang theo cô đi, cho nên dùng phương thức này để trút giận sao?"bạn đang đọc truyện tại truyentauchamcom   Tầm mắt sắc bén của Thẩm Khiêm nhìn qua khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đang cố gắng nhịn đau, di chuyển theo cổ đi xuống, nhìn xuống chiếc áo hoddie màu đỏ, liếc mắt một cái có thể nhìn ra là của một người đàn ông.   Buổi tối không về, cuối cùng về nhà thì lại mặc mặc quần áo đàn ông, kẻ ngốc đều có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì. Thẩm Khiêm cười lạnh một tiếng: "Cô thật rẻ tiền."   Thẩm Loan cắn môi, đáy mắt một mảnh đạm mạc, giống như từ trên trời rơi xuống không để ý: "Có lẽ, đứa con gái ngoài giá thú từ lúc xuất hiện trên đời cho tới bây giờ một khắc đó liền trên lưng đeo tội lỗi, anh muốn mắng, liền mắng chửi đi."   Những lời nói của cô không có thể xoa dịu cơn giận dữ của người đàn ông, ngược lại còn kích thích hắn càng thêm điên cuồng --   "Nói! Cô đêm qua đã ở với ai? Làm cái gì? ! Còn bộ áo ban đầu đâu? !"   Thẩm Loan lạnh lùng chăm chú nhìn vào hắn, giống xem một vở hài kịch.   "Nói chuyện với cô! Há mồm nói cho ta!" Khi rống giận đồng thời mạnh mẽ lay động Thẩm Loan, đáy mắt đen kịt cuồng phong thổi quét  bạo ngược   Loảng xoảng --   Bồn hoa rơi xuống đất, tan tành.   Đầu ngón tay Thẩm Loan trở nên trắng bệch, toàn thân run rẩy: "Kẻ điên! cút ngay --" Cô dùng đầu hung hăng đập vào ngực của người đàn ông, Thẩm Khiêm không ngờ cô sẽ ra tay như vậy, trọng tâm không ổn định, khiến anh loạng choạng, mà anh ta đã quên, đây là đang ở trên cầu thang.   Trước khi lăn xuống, đôi bàn tay kìm sắt kia rốt cục buông lỏng Thẩm Loan ra.   Chỉ nghe liên tục vài tiếng kêu rên trầm trọng, Thẩm Khiêm chật vật ngã xuống đất, Thẩm Loan không hề do dự, xoay người chạy lên cầu thang, trở lại phòng, phanh --   Đóng cửa, khóa trái.   Cô khoanh tay, kéo áo từ dưới lên đỉnh đầu, cởi ngay áo hoddie ra, chỉ còn nội y. Thân thể trắng như tuyết của cô gái giống như đồ sứ tốt nhất dưới ánh mặt trời, điều kiện tiên quyết là nên xem nhẹ những dấu tay to hai bên đầu vai.   Thẩm Loan đứng trước gương soi toàn thân nhìn vết đỏ bị Thẩm Khiêm nặn ra, lúc đó cô thực sự cảm thấy chính mình sắp tan ra .   Đưa tay nhẹ nhàng đụng vào: "Đau!"   Nhìn thấy thân thể trẻ đẹp trong gương, Thẩm Loan mím chặt môi, trong mắt tối tăm không ngừng cuồn cuộn, thật lâu sau, phun ra một câu: "Cầm thú."   Cơm trưa, cô không đi xuống ăn, bữa tối cũng được người hầu trực tiếp đưa đến phòng. Về phần Thẩm gia sẽ phản ứng như thế nào trước hành vi của cô như vậy, Thẩm Loan không có tâm tư dư thừa để đi lo lắng, cô hiện tại ốc còn không mang nổi mình ốc.   Bởi vì, khối cơ thể này không thể tin được sẽ phát sốt khi trải qua say rượu cùng chảy nước mắt bị đau.   37 độ 5.   Thẩm Loan bỏ lại nhiệt kế ngồi ở trên giường một trận ca thán, cô rõ ràng đã chú ý đến chế độ ăn uống và rèn luyện, nhưng vẫn là một con gà yếu ớt, cô nhụt chí ngã xuống ổ chăn, đều do Thẩm Khiêm kia bị bệnh thần kinh!   Nhưng khi tỉnh táo lại mà suy nghĩ, anh ta tức giận như vậy, rõ ràng đã bị chính mình ảnh hưởng, còn hơn kiếp trước kia luôn cẩn thận với đại thiếu giá họ Thẩm, hiển nhiên hiện giờ anh ta càng dễ dàng bị công phá.   Một người có tình ý, mới có nhược điểm.   Thẩm Loan nhất thời tâm tình tốt, xem ra mấy ngày này cố gắng không có uổng phí, ít nhất cô đã biết phải làm như thế nào để chọc giận người đàn ông đó một cách hoàn mỹ. Về phần, hậu quả. . . . . .   Tạm thời không nghĩ, trước ngủ một giấc rồi nói sau!   Sáng sớm ngày hôm sau, Thẩm Loan giơ nhiệt kế, dưới ánh mặt trời đánh giá cây nhiệt kế, 37 độ, đã hạ sốt. Cô nhẹ nhàng thở ra, lại phát hiện cổ họng đau rát, tới giữa trưa bắt đầu ho khan.   Cô xuống lầu, gọi lại một người hầu: "Có thuốc cảm mạo không?" Thanh âm là khàn khàn.   "Cô ba, cô không thoải mái?"   "Ừ."   "Cô có muốn gọi bác sĩ gia đình tới không? tôi đi gọi điện thoại. . . . . ."   "Ta nói , thuốc cảm mạo là có thể." Cô không kiên nhẫn đánh gảy lời nói .   Người hầu co rụt cổ lại: "Tôi đây giúp cô tìm xem."   Thẩm Loan trở về phòng, hiện tại tay chân cô mềm nhủn, cả người vô lực, nằm ngay đơ ở trên giường. Đại khái mười lăm phút sau, cửa bị đẩy ra, cô tưởng người hầu đưa thuốc đi lên, giọng nói vô lực nói: "Đặt lên bàn là được."   Nhưng người nọ không có rời đi, lập tức đi đến bên giường.   "Tôi nói ra. . . . . ." Chưa nói xong đột ngột dừng lại, cô cảnh giác nhìn thân ảnh cao lớn đang đứng bên giường.   Thẩm Khiêm phát hiện mới một ngày không gặp, cô giống như đã giảm cân trở lại . Vốn là đôi má không mấy lượng thịt nay đa hóp lại, đôi môi không hề có huyết sắc, cặp mắt kia trở nên thâm quầng hơn, hơn nữa khi cô chăm chú nhìn, con ngươi giống một đôi hắc diệu thạch cực giá trị.   Thật sáng sủa, ánh sáng ngọc.   "Em sợ tôi như vậy sao?" Anh nhìn thấy rõ sự cảnh giác trong mắt cô, trong lòng nảy lên một cảm giác phức tạp không thể giải thích được, có chút nhói đau, có chút vị chát.   Thẩm Loan cụp mắt xuống, bởi vì không rõ thái độ của đối phương, cho nên lựa chọn im lặng chờ xem: "Có việc sao?"   "Em không thoải mái?" Thẩm Khiêm ngồi vào bên giường, đưa tay sờ trán xem nhiệt độ của cô.   Thẩm Loan quay đầu, tránh đi.   Bàn tay anh ta đơ ở giữa không trung, không khí có chút xấu hổ.   "Tôi đi gọi điện thoại cho bác sĩ, em trước nhịn một chút." Chợt, nhẹ giọng thở dài, "Ngày hôm qua, là anh không khống chế được tính tình, mà phát hỏa với em."   Thẩm Loan rũ mắt xuống không nói gì.   "Em cũng hại anh ngã xuống cầu thang, hiện tại phía sau lưng còn đau, nên vậy hòa nhau đi?"   ". . . . . ."   Thẩm Loan cúi đầu, giống như một cô gái nhỏ ủy khuất lại thương tâm, mà chỉ có chính cô ta mới biết, nội tâm đang dời sông lấp biển như thế nào.   Thẩm Khiêm ở hướng cô cúi đầu?   Phản ứng đầu tiên không phải vui vẻ, mà là một cảnh báo tuyệt vời!  
Loading...