THỊNH SỦNG DANH MÔN: QUYỀN THIẾU XIN CHIẾU CỐ - Chương 59: Anh sẽ tranh thủ vì điều em muốn

Cập nhật lúc: 2021-03-10 07:42:20

Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m Một người có thể thay đổi theo thời gian, nhưng những thứ trong xương của anh ta là cố hữu và không thể sửa đổi, tỷ như tính cách và khí chất. Ở kiếp trước Thẩm Khiêm thủ đoạn độc ác, cảm xúc vui buồn không hiện ra mặt, trời sinh là kẻ độc tài. Anh ta không thích không nghe lời, chán ghét phản bác, và quen kiểm soát mọi thứ, lại càng không cúi đầu trước bất kỳ ai. Hiện giờ chỉ trước bốn năm, nhưng lại học được cách chịu thua? Thẩm Loan không tin. "Ngồi dậy, uống thuốc trước đi." Thẩm Khiêm một tay cầm viên thuốc, một tay cầm ly nước. "Anh. . . . . . Sẽ không độc chết em đi?" Thẩm Khiêm tức giận nở nụ cười, ánh mắt nhướng lên, không thấy tức giận mà lại dịu dàng: "Hóa ra anh ở trong mắt em có thể hạ độc em bất cứ lúc nào." Nửa đùa nửa thật. Cuối cùng, Thẩm Loan vẫn là không uống thuốc do anh chuẩn bị, bởi vì bác sĩ đã đến. Thẩm Khiêm không có ý định rời đi, anh một mực ở bên cạnh đợi cho đến khi y tá treo chai dịch truyền rồi theo bác sĩ rời phòng, rồi mới quay lại bên giường, lẳng lặng chăm chú nhìn Thẩm Loan đã ngủ say. Không biết qua bao lâu, bình truyền dịch bình đã thấy đáy, Thẩm Khiêm tự mình rút kim tiêm cho cô, Thẩm Loan mi tâm cau lại, tỉnh dậy. "Tại sao anh vẫn ở đây?" Giọng nói khàn khàn lợi hại, giống như sỏi đá thô ráp. Ghét bỏ không thèm che dấu. Thẩm Khiêm cũng không nghĩ đến đây kiếm chuyện, cầm lấy cây nhiệt kế:"Đừng nhúc nhích, trước kiểm tra nhiệt độ." "Không cần." "Loan Loan, Anh đã xin lỗi rồi ." Anh nói. "Nhưng em không nhận. . . . . ." "Chuyện em muốn gì đó anh sẽ thay em tranh thủ, nhưng điều kiện tiên quyết là, phải nghe lời, đừng chọc anh sinh khí, hiểu chưa?" Thẩm Loan ánh mắt chợt lóe. Thẩm Khiêm cười khẽ: "Em thông minh như vậy, nhất định hiểu được anh đang nói cái gì." Cô quả nhiên không hề kháng cự, dáng vẻ ngoan ngoãn khiến người đàn ông cực kỳ vừa lòng. "Độ ấm bình thường, không còn phát sốt. Đến, mau uống thuốc đi. . . . . ." Lòng bàn tay ấm áp để sau lưng gầy yếu của cô gái, thoáng dùng sức liền đem Thẩm Loan nâng lên, tay kia thì cầm ly nước, và cho cô ấy uống.Bạn đang đọc truyện tại truyentauchamcom Cuối cùng, lại dậm lại góc chăn, nhìn cô ngủ thiếp đi, Thẩm Khiêm mới đóng cửa rời đi. Dưới lầu, Thẩm Xuân Giang cùng Dương Lam cùng nhau vào cửa, thay đổi dép lê đi đến phòng khách, đã thấy Thẩm Khiêm một thân ở nhà từ trên lầu xuống dưới. "Ba, mẹ." Dương Lam cởi áo khoác đưa cho người hầu: "Vừa rồi nghe chu quản gia nói, bác sĩ đã tới?" "Vâng." Dương Lam đã quen với sự lãnh đạm của con trai, không để bụng hỏi: "Ai bị bệnh ?" "Thẩm Loan." Dương Lam vừa nghe thấy tên này, đang tươi cười lấy mắt thường có thể thấy được đích tốc độ thu liễm, thản nhiên phát ra tiếng ồ, liền không còn hỏi thêm nữa. Nhưng Thẩm Xuân Giang mắt lại tỏ ra lo lắng: "Loan Loan làm sao không thoải mái?" "Cảm mạo phát sốt." Editor: Miểu Miểu - t.r.u.y.e.n.t.a.u.c.o.m "Bác sĩ nói như thế nào? Có vấn đề gì nghiêm trọng không?" "Đã tốt hơn rồi ." "Vậy là tốt rồi. . . . . ." Thẩm Xuân Giang nhẹ nhàng thở ra, chuẩn bị lên lầu nhìn con gái sinh bệnh. "Ba, " Thẩm Khiêm đột nhiên mở miệng, "Lễ kỷ niệm thành lập công ty đã xác định thời gian cụ thể chưa?" "Định rồi, ngày 27 tháng này." "Danh sách mời ở đâu?" "Bộ phần quan hệ xã hội bộ còn thêm vào." Thẩm Khiêm khẽ dạ, tỏ vẻ đã biết. Thẩm Xuân Giang đột nhiên nhớ tới cái gì, khi trở về hai cha con đi vào thư phòng, vừa đi vừa thấp giọng nói chuyện. Dương Lam thấy thế, lấy di động ra gọi cho Thẩm Như -- "Cô bé ngoan, ta vừa rồi nghe được ba và anh trai con nói về bữa tiệc lễ kỹ niệm thành lập công ty, con biết không?" "Dạ, là con phụ trách bố trí hiện trường, làm sao vậy?" Dương Lam cũng không thể nói ra được cảm giác như thế nào, nhưng chính là không thoải mái: "Vạn nhất ba con đồng ý để cho Thẩm Loan cùng tham gia. . . . . ." "Mẹ! Ngài suy nghĩ nhiều quá! Trường hợp chính thức như vậy, một đứa con gái ngoài giá thú có tư cách gì tham dự? Huống chi, ông nội coi trọng thể diện, tuyệt đối sẽ không để con bé xuất hiện làm mất mặt xấu hổ. Con còn có rất nhiệu việc cần giải quyết nên con cúp máy trước." Dương Lam muốn nói, nếu ông nội thật sự trọng thể diện, lúc trước sẽ không để Thẩm Loan mang "Đứa con ngoài giá thú" bước vào cửa Thẩm gia. Mà Thẩm Như lại cúp máy quá nhanh, lời tới bên miệng rồi lại không kịp nói nên không thể không nuốt trở về. Lo lắng lo lắng. . . . . . Cùng thời gian, thư phòng. "Huy Đằng bên kia nói như thế nào?" Thẩm Xuân Giang thở dài: "Năm rồi, Sáu gia cũng chưa từng xuất hiện, chắc lần này cũng sẽ không ngoại lệ. Nhưng mặc kệ nói như thế nào, thiệp mời cũng phải đưa đến, phép xã giao cũng cần phải chu toàn." Thủy vận Huy Đằng là nhà thầu chính vận chuyển sản phẩm của tập đoàn Mingda, trong nhiều ... năm qua, vẫn hợp tác vui vẻ, chưa từng xảy ra sự cố. Theo lý thuyết, Mingda và Huy Đằng là mối quan hệ bên A và bên B, thái độ không nên khách khí như vậy, thậm chí đến mức phụ thuộc vào sắc mặt của đối phương. Nhưng điều tội tệ nhất là, Huy Đằng không chỉ có lũng đoạn vận tải đường thuỷ, còn đã khống chế  vận chuyển đường bộ cùng vận chuyển hàng không hai lĩnh vực lớn, nói là "Thổ hoàng đế" ở Ninh Thành cũng không ngoa. Mà Quyền Hãn Đình người này, như thần long nhìn thấy đầu lại không thấy đuôi, nhưng một tiếng "Sáu gia" cũng như sấm bên tai. Ngoại trừ,thực lực không tầm thường của mình ra, , anh ta cũng không thể tách rời sự hỗ trợ của một số võ sư, trong số đó thì vị thứ tư Hạ Hồng Nghiệp cũng đã là nhân vật lớn ở Ninh Thành, mà anh ta lại rất mong đợi với người anh em này. Thẩm Khiêm hơi hơi vuốt cằm:"Con sẽ tự mình tới Huy Đằng một chuyến." "Ừ, con làm việc ta rất yên tâm. Mặt khác.." Thẩm Xuân Giang nói tới đây, hơi dừng một chút: "Vào ngày tiệc rượu, ta nghĩ để cho Loan Loan cũng tham dự, thuận tiện giới thiệu cô ấy với mọi người. Con cảm thấy như thế nào?" Thẩm Khiêm không nói chuyện. "Ta biết, quyết định này có thể sẽ làm anh khó xử, nhưng con bé là một đứa bé biết bổn phận của mình, cũng không cần lo lắng tương lai tranh giành cái gì." Bổn phận nghe lời? Thẩm Khiêm ở trong lòng đánh cái dấu chấm hỏi, ít nhất ở trong lòng anh, là con tiểu bạch thỏ này tính tình không nhỏ. Về phần, tranh không tranh, hiện tại còn quá sớm để phán đoán. Anh cũng không biết tột cùng, đến tột cùng là cô nghĩ muốn cái gì. . . . . . "Ba quyết định là được, con không ý kiến." "Nhưng mẹ của con cùng ông nội bên kia. . . . . ." Thẩm Xuân Giang muốn nói lại thôi. Thẩm Khiêm ngữ khí đạm đến nghe không ra nửa điểm cảm xúc: "Con sẽ tận lực khuyên giải." . . . . . . Thẩm Loan hỗn loạn ngủ một đêm, cơm chiều cũng chưa ăn, ngày hôm sau buổi sáng là bị đói đến tỉnh giấc. Cô sờ sờ cái trán, nó không còn nóng nữa. Giọng nói cũng không khàn và chát giống như ngày hôm qua, nhưng khi nói chuyện vẫn có chút khàn khàn. Cô xuống lầu tìm đồ ăn, bởi vì đã qua bữa sáng, người hầu chỉ có thể một lần nữa làm cho cô: "Cô Ba muốn ăn cái gì?" au khi bệnh một chút, miệng cô nhạt muốn ăn một chút gì đó có chút hương vị gì đó: "Mì tương linh tinh, cho thêm chút ớt cây." "Không cần, nấu cho em ấy một chén cháo, phân lượng không cần nhiều lắm." "Là, đại thiếu gia." Người hầu lui ra, nhà ăn cũng chỉ có Thẩm Khiêm cùng Thẩm Loan. "Em không muốn ăn cháo." Cô bình tĩnh kháng nghị, không có chút nóng nảy, chính là đơn thuần trần thuật sự thật. "Hết cảm mạo?" Anh đưa tay sờ cái trán của cô. Thẩm Loan muốn tránh, nhưng bị ánh mắt cảnh cáo của người đàn ông đông cứng lại, bởi vậy chậm nửa nhịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn thấy bàn tay khớp xương rõ ràng rơi xuống trán cô, không chỉ có như thế, còn thuận thế trượt đến bên má cô, những đầu ngón tay hơi chai sạn của anh cạo nhẹ trên má  Thẩm Loan một chút thứ đau. Loảng xoảng đương -- Tiếng vật nặng rơi xuống đất từ của phòng ăn, một người phụ nữ trợn to hai mắt, kinh hoàng khi nhìn thấy một màn trước mắt.
Loading...