TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 84.1: Cờ phẩm nát bét

Cập nhật lúc: 2020-12-19 02:00:39

Bữa tiệc sinh nhật của Chu Thiên Du vì Ôn Du Nhã và Hạ Như Nhã mà tan rã trong không vui. Bởi vì thời gian còn sớm, Chủ Thiên Du liền đặt phòng ở cửu Trọng Thiên, hẹn bọn họ cùng đi Cửu Trọng Thiên vui chơi. Đoàn người chơi đến 12 giờ mới rời đi. Ôn Hinh Nhã mang cả người mệt mỏi trở về Mạc gia, cô thấy ông ngoại đang ngồi chơi cờ ở ngoài phòng khách, rõ ràng là ông đang đợi cô. Có lẽ là cô đã uống một chút rượu, cảm xúc của cô trở nên nhạy cảm, đôi mắt lập tức liền ướt. Ôn Hinh Nhã rơm rớm nước mắt, ánh lên ánh sáng lấp lánh, cười hì hì chạy đến bên người ông ngoại, rồi * ngồi xuống: "Ông ngoại, ông lớn tuổi rồi, sao lại thức đêm như vậy, lần sau, buổi tối, nếu cháu có ra ngoài thì ông không cần phải chờ cháu đâu. Cháu biết chừng mực, sẽ không trở về quá muộn." Ông cụ Mạc nhìn hai má ửng hồng của cô, đôi mắt mê ly có chút say, nhưng cả người vẫn rất tỉnh táo, rõ ràng chơi đến hết mình nhưng vẫn có kiềm chế, ông không khỏi vui lòng gật đầu: "Trở về rồi chơi vui vẻ không?" Ôn Hinh Nhã chộp lấy tách trà bên cạnh bàn cờ của ông ngoại rồi đưa lên miệng uống: "Trong bữa tiệc xảy ra một chút việc, cho nên 10 giờ liền tan, sau đó Chu Thiên Du lại đặt phòng ở Cửu Trọng Thiên, đưa chúng cháu đi vui chơi." Nói xong cô liền nói chuyện đã xảy ra trong bữa tiệc sinh nhật cho ông ngoại nghe. Ông cụ Mạc sờ tóc Cô nhíu mày nói: "Không nghĩ tới Hạ Như Nhã và Ôn Du Nhã tuổi còn nhỏ lại độc ác như vậy. May mắn cháu lanh lợi, bằng không hậu quả không dám tưởng tượng. Bây giờ hai người đó bị như vậy đúng là ác giả ác báo." Ôn Hinh Nhã chu cái miệng nhỏ làm nũng nói: "Cháu chưa bao giờ chủ động tính kể người khác, nhưng người khác nghĩ tính kể cháu cũng không dễ dàng như vậy." Ông cụ Mạc gật đầu tán thành: "Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng là cái chó má gì, người khác hại cháu, cháu tự nhiên phải trả lại gấp trăm lần, để cho người khác phải sợ cháu, lúc đó mới dừng lại." Trong lòng ông cụ Mạc thực sự tức giận, nhưng là người có học thức, đạo đức, cho dù trong lòng vô cùng tức giận, ông cũng không biểu hiện ra bên ngoài. Nhưng lúc này lời vừa nói ra, khiến lửa giận trong lòng ông cụ liền phát ra. Hai mắt Ôn Hinh Nhã sáng lấp lánh nhìn chằm chằm ông ngoại, trong mắt tràn ngập thân thiết cùng sùng bái: "Ông ngoại, ông mới chửi thề!" Ông ngoại thật sự xứng đáng được xưng là nhà nho lớn hiện nay, không hề có vẻ nào của nhà văn toàn chữ và cổ hủ, tư tưởng của ông bắt kịp với thời đại, cũng khó trách ông có thể đứng sừng sững trong giới văn học mà không ngã. Sắc mặt của ông cụ Mạc nhất thời có chút xấu hổ, nhưng rất nhanh liền biến mất không còn tăm tích: "Ông ngoại là nhất thời tức giận, nhưng cháu cũng không thể học theo." Khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Ôn Hinh Nhã CỌ CỌ vào cánh tay của ông cụ: "Dáng vẻ ông ngoại khi nói lời thô tục thật khí phách." Ông cụ Mạc dở khóc dở cười: "Cháu đã học chơi cờ trong một khoảng thời gian, bây giờ cùng ông ngoại chơi thử một ván, để ông ngoại xem cháu có tiến bộ hay không." "Dạ!" Ôn Hinh Nhã vui vẻ ngồi ở phía đối diện ông ngoại: "Cháu muốn đi cờ đen, ông ngoại, cháu muốn ông cho cháu đi trước năm nước cờ." "Ông ngoại cho cháu mười nước." Ông cụ Mạc ý bảo Cô đi cờ đen trước. Ôn Hinh Nhã từ từ lấy quân cờ đen từ trong bộ cờ đặt lên bàn cờ. Ông cụ Mạc gật đầu, sau đó đem quân cờ đặt ở phía xa, tránh đi mũi nhọn. Cứ như vậy đi tới đi lui, rất nhanh mười bước cờ đã đi xong, ông cụ Mạc bắt đầu đi cờ trắng bố trí bố cục tiến hành bao vây tiêu diệt cờ đen của Ôn Hinh Nhã. Ôn Hinh Nhã hiểu rõ ý đồ của ông ngoại, cờ đen chia ra chẵn lẻ, xảo quyệt đánh vụ hồi, tận dụng mọi hình thức phá vòng vây. Cách đánh cờ và thủ đoạn này, thực là ảo, ảo là thực, làm cho vẻ mặt của ông cụ Mạc đang không chút để ý dần dần trở nên nghiêm túc.  
Loading...