TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 88.1: Chị, chị mặc chiếc váy này thật đẹp
Cập nhật lúc: 2020-12-19 02:30:01
Sau khi trở về Mạc gia, Ôn Hinh Nhà liền nhận được điện thoại của ông nội, bảo cô về Ôn gia một chuyến.
Ôn Hinh Nhã nói một tiếng với ông ngoại rồi đi về Ôn gia.
Mẹ Uông khi nhìn thấy cô thì hết sức vui vẻ: "Đại tiểu thư, cô đã trở về, ông cụ đang ở trong thư phòng chờ cô."
"Cảm ơn mẹ Uông!" Ôn Hinh Nhã gật đầu với me Uông. Vào tới phòng khách thì vừa lúc nhìn thấy Ninh Thư Thiên và Ôn Du Nhã, hai người trang điểm ngăn nắp dường như muốn đi ra ngoài.
Ninh Thư Thiên nhìn thấy Ôn Hinh Nhã thì trong mắt xẹt qua một tia hung ác, tươi cười dịu dàng chào hỏi Cô: "Hinh Nhã, cháu trở về rồi sao."
Ôn Hinh Nhã gật đầu: "DÌ Ninh và Du Nhã muốn đi ra ngoài sao?"
Ôn Du Nhã giống như không có ngủ đủ giấc, tuy rằng trên mặt được dậm một lớp phấn nhưng không tài nào che được đôi mắt thâm quầng không có sức sống, cả người tỏ vẻ tinh thần uể oải, ỉu xìu.
Còn Ninh Thư Thiên thì cho dù có trang điểm, tỏ vẻ dịu dàng bao nhiêu thì biểu cảm vẫn cứng đờ khi mới nhìn thấy cô.
Ninh Thư Thiên nói: "Du Nhã có chút không thoải mái, nên dì đưa con bé đi bệnh viện xem có bị gì không?"
Du Nhã đã xảy ra chuyện như vậy, ngày hôm qua nghĩ đến cảm xúc của cô ta còn chưa ổn định cho nên mới không đưa cô ta đến bệnh viện để kiểm tra kỹ càng. Hiện tại đã nghỉ ngơi một đêm, cảm xúc của cô ta cũng đã bình tĩnh trở lại, đương nhiên là muốn đi bệnh viện một chuyến.
"Hừ! Khó trách vẻ ngoài của em Du lại uể oải ỉu xìu như vậy." Ôn Hinh Nhà đương nhiên biết là chuyện gì đã xảy ra.
Cô không khỏi nghĩ đến đời trước, Ninh Thư Thiển và Ôn Du Nhã bày mưu tính kẽ khiến cô thất thân rồi chụp hình nude, huyên náo đến tất cả mọi người ở Ôn gia đều biết, ông nội tức giận mắng cô, bà nội cũng mắng, ba thì cho cô một cái tát, còn bọn họ thì khoanh tay đứng nhìn, không ai quan tâm đến thân thể của cô, càng không có ai đưa cô đến bệnh viện.
Cô vĩnh viễn nhớ lúc cô đi tiệm thuốc mua thuốc tránh thai, người bán hàng dùng ánh mắt khinh thường hỏi cô bạo lớn rồi.
Gặp chuyện đó rồi không có người bên cạnh an ủi nên cô rất hay gặp ác mộng vào buổi tối, bị từng cơn ác mộng gặm nhắn tinh thần, cái cảm giác kề cận bên bờ tuyệt vọng và bất lực, hôm nay nghĩ lại, cô vẫn như cũ Có một loại cảm giác khổ sở, hít thở không thông.
Nghĩ đến đời trước mình thảm cỡ nào, trong mắt cô liền xẹt qua một tia hung tàn, tàn nhẫn. Ôn Du Nhã cũng nên nếm trải loại tuyệt vọng và thống khổ này.
"Chị, quần áo chị mặc hôm nay trông rất đẹp, giống như một tiểu thiên sứ thuần khiết." Ôn Du Nhã nhìn Ôn Hinh Nhã, trên người mặc một chiếc váy màu trắng, cơ thể đang phát triển so với người khác thì đẹp hơn nhiều, người cũng cao hơn một ít, cả người toát lên vẻ thanh xuân tươi trẻ, trên dưới cơ thể đều tản ra khí chất non nớt, Ôn Du Nhã như thế nào cũng cảm thấy cô ta kém hơn Ôn Hinh Nhã rất nhiều.
Cô ta bất ngờ sinh ra cảm giác xấu hổ, cảm giác có chút lạnh, những khí lạnh đó từ từ xâm nhập qua lỗ chân lông của cô ta rồi vào da, xâm nhập vào máu, càn quét hết cả cơ thể. Cái cảm giác này giống như cái cảm giác trong ký ức mà cô ta đã khóa nó lại để trong một góc, không dám mở ra, cảm giác ấy nhanh chóng càn quét thiêu đốt cô ta, khiến cô ta đau đớn như sắp chết.
Một CỔ cảm xúc muốn hủy diệt từ từ dâng lên, rõ ràng giống như độc trùng (*) từ từ gặm nhắm tim cô.
(*) độc trùng: Những bạn nào hay đọc truyện cổ đại, huyền huyễn thì sẽ biết cái này, nó còn có tên là cổ trùng độc, huyết trùng. Độc trùng bao gồm rắn độc, nhện độc, bò cạp độc, rít độc, trùng độc. Người bị dính độc trùng thì sẽ sinh ra cảm giác đau đớn muốn chết.
Ôn Hinh Nhã cảm nhận được ánh mắt căm hận mãnh liệt từ người nào đó, cô ngẩng đầu lên thì đập vào mắt là đôi mắt đầy tơ máu, hốc mắt thì đỏ bừng, trong đôi mắt đó phản chiếu hình ảnh của cô, nhưng lại ma mị, quỷ dị, và lạnh lẽo.
Vẻ sắc bén cùng căm hận trong mắt Ôn Du Nhã bất ngờ giống như băng tan, biến mất không còn tăm hơi, nở một nụ cười ngọt ngào: "Quần áo của Saint. Roland đều mang theo phong cách phục cổ, rất hợp với chị."