TRỌNG SINH HÀO MÔN: THIÊN KIM ÁC MA TRỞ VỀ - Chương 88.2: Chị, chị mặc chiếc váy này thật là đẹp
Cập nhật lúc: 2020-12-19 02:30:47
Ôn Hinh Nhã nhìn hai đôi mắt đỏ ửng của cô ta, giống như bị người ta dùng nước rửa quá độ, có vẻ càng thêm âm trầm. Cô cơ hồ hoài nghi cái cảm xúc mà mình với nhìn thấy ở trong mắt Ôn Du Nhã chỉ là ảo giác. Một tiếng chị kia giống như vật bị rớt xuống hồ cự thạch, trong nháy mắt ở trong lòng cô nổi lên từng làn sóng lớn. Chắc Ôn Du Nhã đã chịu nhiều kích thích lắm! Thế nhưng lại chủ động gọi cô một tiếng chị, còn nói chuyện với cô một cách vui vẻ như vậy, trong lòng Ôn Hinh Nhã âm thầm cảnh giác.
Làm như cảm nhận được vẻ cảnh giác và đề phòng của ôn Hinh Nhã, nụ cười trên mặt Ôn Du Nhã càng thêm sáng lạn: "Chị, chiếc khuyên tai trên vành tai chị trong cũng rất đẹp, chị mua ở đâu thế, em cũng muốn mua một đôi để về đeo."
"Cái này do một người bạn của tôi tặng, tôi cũng không biết mua ở nơi nào." Cô vô thức sờ vào chiếc khuyên tai mà Tư Diệc Diễm đã tặng, không khỏi nghĩ tới Tư Diệc Diễm, nghĩ đến Tư Diệc Diễm thì liền nghĩ đến chuyện đã phát sinh ở cửa hàng Saint. Roland vào sáng hôm nay.
"Bạn của chị thật tốt, luôn tặng chị những đồ vật xinh đẹp." Nụ cười trên mặt Ôn Du Nhã mang theo vẻ ngây thơ và hồn nhiên, xen lẫn tia hâm mộ, sáng chói đến mức muốn làm mù mắt người khác. Cô ta thậm chí còn bước tới nắm lấy cánh tay Ôn Hinh Nhã.
Trên người Ôn Du Nhã nhàn nhạt toát ra mùi nước hoa, kích thích thần kinh của cô, cô giả vờ lơ đãng đẩy cánh tay của Ôn Du Nhã ra: "Bạn bè đều là như thế, bạn đưa tôi lễ vật, thì tôi cũng sẽ đưa bạn lại lễ vật."
* Cái chuông cảnh báo trong lòng cô bất ngờ vang lên, nếu là người bình thường khi phải chịu loại thương tổn nghiêm trọng như vậy, thì tính cách đều sẽ thay đổi, Ôn Du Nhã rốt cuộc đang làm trò gì a?
"Chị trở về là để thăm ông nội sao?" Ôn Du Nhã cũng không tỏ ra dáng vẻ nghịch ngợm nữa, bởi vì cô ta phát hiện khi cô ta gọi Ôn Hinh Nhã một tiếng chị, thì cơ thể của Ôn Hinh Nhã tự giác cứng đờ lại, toàn thân đề phòng, loại nhất cử nhất động này có thể tác động đến cảm xúc của cô ta, cảm giác này không tôi.
Hóa ra Ôn Hinh Nhã cũng không thản nhiên như vẻ bề ngoài cô đang thể hiện.
Nội tâm của cô ta (Ôn Hinh Nhã) cũng sợ hãi đề phòng cô (Ôn Du Nhã).
"Ừ! Lâu lắm rồi không có đến thăm ông nội, cho nên lần này mới đặc biệt trở về thăm ông." Ôn Hinh Nhã khẽ nhăn mày lại, dáng vẻ này của Ôn Du Nhã khiến cô cảm thấy rất chán ghét, giống như có thứ gì đó đang từ từ mất khống chế, Ôn Du Nhã của bây giờ sợ là khó ứng phó hơn của ngày xưa.
"Bà nội đã ra ngoài chơi mạt chược, em và mẹ muốn đi bệnh viện, vốn lo lắng cho ông nội chỉ ở nhà một mình, bây giờ Có chị đến thăm ông thì em cũng an tâm hơn." Ôn Du Nhã cười đến ngọt lịm, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Ôn Hinh Nhã, mỗi một biểu tình đề phòng của Ôn Hinh Nhã, mỗi một cử chỉ không kiên nhẫn, đều khiến cho cô ta có cảm giác khoái cảm khi được trả thù.
"Cô không phải muốn đi bệnh viện với dì Ninh để kiểm tra sức khỏe sao? Mau đi đi! Tôi cũng muốn lên tầng thăm ông nội." Ôn Hinh Nhã ý cười nhạt nhẽo, hoàn toàn mất đi tính nhẫn nại khi ở cùng với ôn Du Nhã.
Ôn Du Nhã cười nói: "Chị, chúng ta gặp lại sau."
Ôn Hinh Nhã gật đầu, sau đó liền xoay người lên tầng.
Nụ cười trên mặt Ôn Du Nhã bất ngờ biến mất như thủy triều rút lui, chỉ còn để lại vẻ lạnh lùng quỷquyệt, nhìn chằm chằm vào bóng người của Ôn Hinh Nhã, tàn độc mà điên cuồng, khiến cho người khác khi nhìn vào cũng phải cảm thấy sợ hãi.
Ninh Thư Thiên đột nhiên cảm thấy được an ủi, trải qua chuyện lần này, Du Nhã rốt cuộc cũng sửa được cái tính hay xúc động, hấp tấp của mình: "Du Nhã, con đã nghe chuyện về thần hồn nát thần tính (*) chưa?"
(*) bồn hồn nát thần tính: Do tâm lý sợ sệt, tự mình dễ làm cho mình hốt hoảng.
Ôn Du Nhã mơ hồ hiểu được ý tử trong lời của Ninh Thư Thiển: "Có người kể rằng có một người đi uống rượu ở nhà một người bạn, nhìn thấy hình ảnh của bản thân phản chiếu trong chén rượu, thì liền nghĩ đó là hình ảnh của một con rắn đang bơi. Sau khi uống xong, trở về nhà thì luôn cảm thấy trong bụng có con rắn nhỏ đang chạy quanh, chính mình tự làm mình sợ hãi. Truyện này có ngụ ý, nghi thần nghi quỷ, đem chuyện không thật nghĩ thành sự thật, từ từ hình thành sợ hãi."
Trên mặt Ninh Thư Thiển lộ ra một nụ cười tươi: "Con có phát hiện không? Khi Ôn Hinh Nhã nghe thấy Con gọi cô ta một tiếng chị, thì toàn thân căng cứng, cảm xúc khẩn trương đề phòng, bởi vì cô ta bất ngờ phát hiện con đã thay đổi, liềm cảm thấy con khẳng định sẽ làm ra chuyện nào đó. Cái này không phải là thần hồn nát thần tính sao."
Ôn Du Nhã chợt bừng tỉnh, trong ánh mắt xuất hiện vẻ điên cuồng tàn độc: "Con chính là muốn cô ta phải sống trong cảm giác sợ hãi đề phòng mọi lúc mọi nơi, khiến cô ta không có một ngày nào được bình yên."